121 Hắn thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái, bỏ qua chiếc khăn tay vô dụng, cúi người nhẹ nàng ngậm lấy đôi môi nàng. Tuyền Cơ lập tức mềm nhũn. Lúc này, giọng Từ Hi truyền vào, “ Hoàng thượng, đã đến Niên phủ, Niên tướng đã ở cử để cung nghênh thánh giá.
122 “Tuyền Cơ, con của ta…” Mọi người lắp bắp kinh hãi, Thanh Phong Hạ Tang nhanh chóng ở phía trước bảo hộ đế phi, đã thấy một bà vú, một nha hoàn trái phải dìu một phụ nữ tầm trung niên vội vàng đi tới.
123 Niên phu nhân nhìn nàng, cười khổ: “Bị bệnh thật sự không phải giả vờ, chẳng qua là bệnh vặt mà thôi, cũng không nghiêm trọng như lời truyền ra bên ngoài, Tuyền nhi không cần lo lắng.
124 “Chính vì hoàng thượng ở đây, nên hắn có nghĩ nát óc cũng không tưởng tượng được là lão phu ngay tại đêm nay, ngay tại lúc hắn ở đây mà không coi hắn vào đâu lại cùng vua Hung Nô bàn chuyện đại sự” Niên tướng cười lạnh, ánh mắt khinh thường liếc nhìn về chiếc lồng chim tước đang treo trong phòng, con chim tước ở trong lồng kia đang nhảy nhót, dường như cực kỳ vui vẻ, không ý thức được chính mình đang bị nhốt trong lồng.
125 “Tình hình ra sao rồi?” Long Phi Ly khẽ nhíu mày. Tuyền Cơ cảm thấy bàn tay hắn khẽ xoa trên lưng nàng, giống như an ủi nàng, Tuyền Cơ cười khổ, bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả.
126 Ánh mắt của hắn đối với Dao Quang ……làm nàng thật khó chịu Nàng càng tức hơn là, lúc này, Như phu nhân kia lại nói: “ Dao Quang , còn không mau gắp thức ăn cho hoàng thượng ?” Đối với việc chính sự Tuyền Cơ cũng không muốn xen miệng vào, nhưng với việc gắp thức ăn___nàng mỉm cười, đã cầm đôi đũa mới bên cạnh, gắp rau cho Long Phi Ly , nói: “ Tuyền Cơ lơ đãng, không giống tỷ tỷ êm tai phân tích, có thể làm được cho hoàng thượng cũng chỉ là việc này, lại nói, tỷ tỷ ngồi xa như vậy, còn phải phiền tỷ cách nửa cái bàn đưa tới, chỉ sợ hoàng thượng lại đau lòng”.
127 Nhìn con cá chép vĩ đại kia đã bị kéo lên bờ, cả người vảy đen bóng lại, không hiểu sao Tuyền Cơ bắt đầu thấy ớn lạnh, sau lưng, một giọng nói thản nhiên truyền tới: “ Thả nó lại đi”.
128 “Tay, mở ra” Tuyền Cơ cười nói. Bạch Tử Hư nhíu mi, hắn là người quyết đoán, rất nhanh cân nhắc xem chuyện gì, theo lời mở ra. Ống tay áo khẽ nhúc nhích, nắm tay Tuyền Cơ khẽ chạm nhẹ lòng bàn tay hắn.
129 “Ồ, ngươi rất muốn trẫm không ở đây sao?” Long Phi Ly hơi nhíu mày lại. Điệp Phong sợ tới mức quỳ rụp xuống: “Nô tỳ khấu kiến hoàng thượng”. “Chủ tử ngươi đang ở đâu?, à, trẫm nên hỏi phải là, chủ tử ngươi tìm Hạ Tang có việc gì?” Long Phi Ly lãnh đạm nói.
130 Tuyền Cơ lại giật mình, hắn đã biết…. . Nàng đang lo Bạch Tử Hư kia xấu hổ, nhưng trên gương mặt nam tử như ngọc kia cũng không có một chút vẻ xấu hổ nào, chỉ thấy hắn cất cao giọng nói: “Tử Hư tạ ơn ân điển của hoàng thượng”.
131 Khẩu khí của hắn nhẹ nhàng thanh thản, Tuyền Cơ lại cảm thấy giận giữ, cười lạnh nói: “Vậy chàng đi mà tìm Dao Quang. ” Nàng nói xong liền muốn đứng dậy, vòng tay hắn lại cứng như sắt , khiến nàng không thể động đậy, nàng cắn răng.
132 Tả U vương vuốt cằm, hạ giọng nói: “ Biên quan Tây Lãnh chia làm 5 thành, hoàng đế Khánh Gia biết quân đội ta sẽ đánh thành thị kia, ba mươi vạn đại quân của hắn ở trên tay Niên tướng quân, binh lực còn lại chỉ còn một phần tám, việc công phá đất nước này sẽ chỉ trong tầm tay”.
133 Long Phi Ly nhảy lên, hướng cành cây bên cạnh bẻ xuống làm vũ khí. Hắc y nhân rùng mình, không dự đoán được hắn sẽ làm như thế, thân thủ nhanh chóng chĩa kiếm về phía mặt của Long Phi Ly.
134 “Các ngươi chăm sóc chủ tử như vậy hả?” Trong đình viện vốn lặng im, lời hoàng đế vừa nói ra lại càng khiến mọi người đè nén, không dám thở mạnh. Điệp Phong lúc này vẫn không ngừng khóc, liên tục dập đầu khóc: “Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết…” “Nô tài như vậy còn giữ để làm gì?” Ngữ khí của Long Phi Ly vẫn nhẹ nhàng như khi nói chuyện bình thường, nhưng Hạ Tang lại thầm nghĩ không hay rồi.
135 “Điệp Phong?” Tuyền Cơ ngẩn ra, người vào là Điệp Phong. Điệp Phong nhanh chóng đỡ nàng ngồi dậy trên giường, đắp chăn lại cho nàng. “Đây là đâu?” Tuyền Cơ ngạc nhiên hỏi.
136 “ Đi? Đây là đất nước của trẫm, nàng là nữ nhân của trẫm!” Long Phi Ly cười lạnh, đột nhiên ho một tiếng, đôi mắt lạnh nhìn nàng chằm chằm, nhưng lại cực kỳ nóng bỏng giống như muốn ôm trọn lấy nàng.
137 Trong cung, hắn cũng dùng cách này để dỗ dành nữ nhân sao? Nàng không rõ. Đôi mắt đẹp nheo lại, đen sâu mà nóng bỏng Dường như hắn đã nhẫn nhịn thật lâu, hiện tại đã không còn muốn áp chế, muốn gạt bỏ mọi cảm xúc đè nén.
138 Long Phi Ly chăm chú nhìn nàng một lúc lâu, rồi đem tay nàng đặt lên mái tóc mình. /Tuyền Cơ khẽ cắn môi, trong lòng thấy ngọt ngào, bất chấp thẹn thùng, thân mình trần trụi xuống giường tìm lược, lại đến bên giường tìm dây buộc tóc của hắn, rồi quỳ bên cạnh cẩn thận giúp hắn chải tóc.
139 Nàng dừng một chút, lại hỏi, “Sói con đâu?” “Hình như công tử Thanh Phong đã mang ra ngoài. ” Điệp Phong lau nước mắt, nhanh chóng bảo hai tiểu a hoàn lui ra, tới cửa, nhớ tới cái gì, lại nói: “Nương nương, công công Hạ Tang vừa mới đến truyền…” Nàng đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng mở thẻ bài* của nương nương, tối nay sẽ tới.
140 Ngọc Trí cười nói: “Tẩu là người thú vị, muội thực lòng thích tẩu, muội không tìm những người khác. Về chuyện trách phạt, không phải tẩu nói có Ngọc Trí chịu trách nhiệm sao? Nếu bị phát hiện, sẵn tiện để cho Cửu ca trả nợ đã thiếu Ngọc Trí.