141 Dao Quang chỉ dẫn theo hai tỳ nữ, hai tỳ nữ thấy vậy kinh hãi, tiến lên muốn kéo Dao Quang lại, Tuyền Cơ nhanh tay, đẩy hai tỳ nữ ra, kéo Dao Quang bước nhanh về phía trước.
142 Trước mắt dường như có một màn sương mờ mịt, mọi người đều nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt Long Tử Cẩm phức tạp, Thanh Phong khinh thường, Cát Tường cười lạnh, thậm chí cả Bạch Tử Hư mới quen… Sau lưng, cửa điện lại vang động, dường như bị ai vội vàng mở ra lại khép lại.
143 “Hoàng Thượng, thần thiếp đến trễ, vừa rồi hai vị Niên tần muội muội hình như có khúc mắc. ” Cửa điện mở ra, hoàng hậu dẫn đầu các cung phi nối đuôi nhau đi vào.
144 Điện Thanh Bình. Từ khi lập nước tới nay, lễ nghi sắc phong phi tần của đế vương Tây Lãnh đều được cử hành tại điện này. Trong điện, bên phải vị trí chủ trì có treo một chiếc chuông cổ cao hơn mười thước, thân chuông khắc chữ tế theo lối chữ triện, do quan tế lễ đứng ở bên cạnh trông coi, sau lưng là người hầu đi theo lễ quan, đợi giờ lành tới, tiếng chuông vang lên, lập tức cử hành nghi thức sắc phong.
145 Tuyền Cơ ngẫm nghĩ, hỏi Ngọc Trí: “Ta giả sư tỷ của muội xuất cung, vậy sư tỷ thật của muội thì sao?” Ngọc Trí híp mắt, cười nghiêng ngả. Vẻ mặt Tuyền Cơ đen lại, trong lòng dường như bừng tỉnh, nói: “Sư tỷ của muội thân thủ phi phàm, phi thân qua tường, bay trên mái nhà, có thể nói là chuyện nhỏ, sao còn phải e ngại mà trốn chạy ? Chắc chắn muội không nói với tỷ ấy là cửu ca cho phép muội tiễn nàng ấy xuất cung mà để cho nàng ấy phải tự trốn đi đúng không?” “Niên tẩu thật thông minh.
146 Thanh Phong khó hiểu, “Sư huynh, vì sao phải phong tỏa toàn cung?” Long Phi Ly giơ tay lên, quăng ra một mảnh giấy vo viên, Thanh Phong nhận lấy, mở ra mới thấy, trên giấy viết một hàng chữ nhỏ.
147 Ôn tam công tử giận dữ, quát: “Các ngươi hãy cẩn thận ta đấy. “ Tuyền Cơ lạnh lùng nói: “Dưới chân Thiên Tử, đừng nói ngươi làm việc phi pháp, cho dù ngươi thật sự là Ôn tam công tử, cũng không cho phép ngươi càn rỡ như vậy.
148 Nạp Minh kia lai lịch có vẻ không nhỏ, rất nhanh cho người hầu chuẩn bị hai chiếc xe ngựa to, cách nơi bọn họ đứng không xa có cửa hàng quan tài, mấy người đi vào giúp nữ tử kia mua một quan tài tốt nhất, áo liệm cùng một ít tế phẩm, hỏi nơi ở của cô gái, đoàn người cuồn cuộn mà đi.
149 “Sao huynh còn ở đây?” Tuyền Cơ lấy làm lạ hỏi. Phong Chiến Bách nhẹ nhàng nói: “Ta từng nói sẽ đến giúp đỡ, sao có thể đứng ở ngoài được?” Lâm Thịnh của hiện đại là một con người dịu dàng nhưng lạnh lùng, còn phiên bản Lâm Thịnh trước mắt này, không hề có lấy một điểm lạnh lùng, ôn nhu trầm tĩnh mà trí tuệ, quả là một cực phẩm.
150 Edit: Jin Beta: Vivi “Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng…” Yến Nhi kinh hãi, phủ phục trên mặt đất liên tục dập đầu. Long Phi Ly liếc nhìn Hạ Tang, giọng Hạ Tang trở nên âm trầm, nói: “Mấy ngày gần đây công chúa có vô tình nói muốn đến nơi nào không?” Yến Nhi vội cắn môi, một lúc lâu sau, giọng nói hoảng loạn: “Đúng rồi, lần gần đây nhất, công chúa có nhắc tới một nơi, hình như tên là Yên Vũ lâu.
151 “Không dám. ” Vân Dương cười cười. ” Bắt đầu đi”. Nạp Minh Thiên Lãng cười nói: “ A Tuyền, chớ sợ, sau một khắc chúng ta sẽ đi ra đón đệ”. Tuyền Cơ đen mặt “ Đại ca ở bên trong chờ đệ.
152 Mọi người kinh ngạc, nhìn theo phương hướng Ngọc Trí chỉ, một trong ba bàn phía trước kia, thản nhiên một nam tử áo tím đang ngồi. Một người xem chừng cũng phú quý, một nữ tử trung niên hoa lệ tủm tỉm cười từ bên người nàng tránh ra, đoán chừng chắc là tú bà nơi đây.
153 Edit: Ẩn Danh“Thật sự là một kế hay. ” Ngọc Trí vỗ tay cười vui, lại nhỏ giọng hỏi: “Tẩu tẩu, tẩu phát hiện chuyện ra gì à?”Tuyền Cơ đang muốn nói cho nàng thì đúng lúc này cửa mở ra, một nữ tử tuổi thanh xuân đi đến.
154 Edit: Ẩn Danh“Tẩu tẩu, ta đã đưa Lưu cô nương ra ngoài rồi… Tẩu thật xinh đẹp nha. ”Ngọc Trí đẩy cửa bước vào, Tuyền Cơ mới từ trước gương đồng xoay người lạiMột khăn lụa màu tím che khuôn mặt của nàng lại.
155 Edit: Ẩn DanhHuyễn nương vừa xuống sân khấu, toàn trường đèn đuốc chợt tắt. “Xảy ra chuyện gì vậy?” Không ít người trở nên kinh hoảng bật ra tiếng la.
156 Edit: Ẩn DanhPhản ứng dưới sân khấu tựa hồ rất im lặng, mồ hôi lạnh đổ đầy đầu Tuyền Cơ, trong lễ kỷ niệm ngày thành lập trường nàng đã từng biểu diễn ảo thuật, ca hát hết mình, ngay cả màn ảo thuật siêu kinh điển của David (chắc là David Cooperfield nhỉ) cũng dùng tới mà không được nữa thì cũng không có biện pháp.
157 Edit: Ẩn DanhPhong Chiến Bách thấy nàng đột nhiên đổ mồ hôi đầy đầu, sắc mặt ửng hồng, thần sắc tựa hồ phải chịu thống khổ rất lớn, trong lòng cả kinh lại tê rần, gật đầu nói: “Được! Bây giờ đại ca đưa đệ đi ngay!”“Xin lỗi, khiến huynh đắc tội với Ôn Như Khải.
158 Edit: Ẩn DanhĐột nhiên một tiếng động vang lên, Tuyền Cơ đã kéo ngoại bào xuống, lộ ra một mảnh da thịt trước ngực. Phong Chiến Bách càng nhíu chặt mi tâm.
159 Hắn không nỡ!Dù vậy vẫn không nỡ…Từ khi nào thì hắn cũng có tâm tình như vậy? Hắn giận dữ vẫn không trục xuất nàng đến lãnh cung…. Đổi Phượng Thứu cung thành lãnh cung, nhảm nhí! Lừa ai đây? Bất quá chỉ là hình thức.
160 Edit: Ẩn DanhNàng nheo mắt, giống như tỉnh dậy, ánh mắt nhắm hờ, trong cổ họng không biết nức nở cái gì, hướng vào trong lòng hắn cọ cọ. Yết hầu hắn căng thẳng, không hề phòng bị vì hương thơm mềm mại của nàng.