181 Bên ngoài có động tĩnh, Tuyền Cơ bèn rời giường, quần áo cũ bị hắn xé rách, đã không thể mặc được nữa, nàng đến ngăn tủ lấy một bộ quần áo mặc vào, ngồi vào bàn bên cạnh.
182 Điệp Phong nghĩ nghĩ, nói: “Nương nương, ước chừng khoảng canh ba. ”Trong lòng Tuyền Cơ căng thẳng, sắc mặt không đổi, chỉ nói: “Các ngươi đều đi nghỉ đi thôi, ta cũng ngủ.
183 Edit: Ẩn DanhDưới ánh trăng, hai người ở phía trước đang lẳng lặng ôm nhau. Bọn họ đứng nghiêng người mặc dù có chút mơ hồ nhưng đều có thể thấy được hình dáng của hai người.
184 Tất cả những người hắn tín nhiệm nhất đều muốn nàng chết!Rốt cục, ngay cả cười khổ cũng không cười nổi, Tuyền Cơ nhìn thoáng qua Thanh Phong, nhìn hắn nhẹ nhàng gật đầu, xem như cảm tạ… Nam nhân này tuy rằng hiện tại cũng muốn nàng chết, nhưng vừa rồi lại có ý niệm buông tha nàng trong đầu, hắn rõ ràng thấy nàng nấp sau đống cỏ khô nhưng không có giao nàng ra.
185 Edit: Ẩn Danh“Ta vừa lạnh vừa đói, lưu lạc trên đường mấy ngày, chỉ nhờ một cỗ khí lực ngang ngạnh chống đỡ cuối cùng té xỉu ở cửa sau Niên phủ. ” Như Ý thấp giọng nói: “Là người đã cứu ta, cho ta cơm canh cùng quần áo chống lạnh.
186 Hắn cười ra tiếng, gắt gao ôm chặt nàng trong ngực, nàng đang hấp hối, không bao giờ có thể ở trước mắt hắn nhảy nhót chọc hắn tức giận được nữa. Nàng không biết, chỉ cần hắn không mở miệng, Từ Hi tuyệt đối sẽ không động thủ!Hai chữ ‘Động thủ’ nấn ná ở bên môi, hắn thủy chung không thể nói ra.
187 Long Phi Ly khiển trách nói: “Đừng nói mê sảng…”Hắn không muốn nàng chết sao, ha ha. Tuyền Cơ nhắm mắt lại, trong TV thì diễn như thế nào nhỉ? Lời thoại kinh điển sẽ nói như thế nào?Nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: “Ta biết ta không được…”Nàng nói xong muốn cười, khóe môi vừa mới hơi nhếch lên, lại tác động đến miệng vết thương, nàng cắn chặt răng, bàn tay nắm lấy quần áo của hắn siết lại một chút.
188 “Hoàng Thượng…” Thôi y nữ xoay người nhìn vài tên y đồng, lại nhìn hai vị thái y viện chính, phó. Trong số các y nữ y thuật của nàng cao nhất, nhưng nếu so với hai vị viện chính, viện phó kinh nghiệm phong phú thì vẫn hơi kém hơn, nàng hiểu được hoàng đế lo lắng thương thế của Niên tần, vạn nhất nàng không thể cứu được thì cũng không cần tránh tị hiềm nam nữ nữa.
189 “Như thế nào không có? Chờ thân mình nàng nghỉ ngơi cho tốt, chúng ta sẽ lại có một hài tử. ”Tay hắn ôm nàng nắm lại thật chặt, nàng có thể nghe ra trong giọng nói của hắn ẩn chứa tức giận, Tuyền Cơ ngẩn ra lại bật cười, hắn là đang tức giận với ai đây?Long Phi Ly nghe thấy nàng cười, tựa hồ cũng giật mình, nói: “Tiểu Thất.
190 Long Phi Ly thấy nàng thần sắc hờn dỗi, kêu lên đau đớn có chín phần là giả, thì có vài phần bất đắc dĩ, xấu hổ phát hiện ra chính mình đang hoài niệm bộ dạng lưu manh xấu xa ngày xưa của nàng, thở dài, nói: “Nói đi, trẫm cho phép nàng là được rồi chứ gì.
191 Tuyền Cơ cứng người lại, không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy. Nếu không thể ra khỏi cung vừa rồi hết thảy những việc nàng làm, bao gồm việc lấy được bùa hộ mệnh cho Phượng Thứu cung còn có ý nghĩa gì nữa?Nàng không bao giờ muốn đợi tại nơi này nữa! Trước kia, thêm một giây là giãy dụa, hiện tại, thêm một giây là thống khổ.
192 Tuyền Cơ rủa thầm, đây là ai vậy? Trăm ngàn lần đừng đụng phải tên tử trữ kia hoặc là đám người Long Tử Cẩm thì tốt rồi. . Thái giám kia dẫn nàng đi qua, nàng cắn răng cúi đầu, chỉ nghe thấy nam tử kia thản nhiên nói: “Ngẩng đầu lên.
193 Còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Ngọc Trí, nàng gạt nàng ta nói trên trời có heo đang bay nhưng cũng không thấy heo bay trên trời mà, vậy mà lúc này bịa đại là hoàng thượng tới, không ngờ hắn tới thật!Lúc này Tuyền Cơ muốn khóc cũng không khóc nổi.
194 “Hoàng Thượng, có thể cho nô tì đứng lên rồi nói hay không?” Tuyền Cơ liếc mắt nhìn người đang giận dữ. Tình huống nàng gây ra càng ngày càng nghiêm trọng, lần này cư nhiên gặp phải vương tử nước Nguyệt Lạc và Thất ca của hắn, Long Chỉnh Văn thậm chí còn muốn cưới nàng làm chính phi.
195 Nàng nhớ rõ lúc ban ngày hắn đã từng nói: Nàng sẽ ở trong này, vĩnh viễn ở trong này. . Không đâu, bất quá là hắn nhất thời tức giận mới nói vậy. Hắn không thương nàng, giữ nàng ở tẩm cung của hắn làm cái gì? Hơn nữa, làm như vậy, ở trong mắt người khác chính là độc sủng, cũng không tốt cho hắn.
196 Hoàng hôn, sau khi dặn y đồng đem thuốc tới cho Niên phi nương nương, Thôi nữ y đi ra khỏi Thái y viện, chậm rãi dạo bước. Nàng giấu trong lòng một bí mật.
197 Long Tử Cẩm chậm rãi lắc đầu, “Ôn Như Ý, không phải như thế!”“Như Ý, chuyện An Cẩn là chuyện khác, ta không nói tới; chính là, nàng có nghĩ, một người bình tĩnh lại trầm ổn như Cửu ca, trước khi gặp Niên Tuyền Cơ, hắn chưa từng thực sự động lòng với nữ nhân nào, nếu có chẳng qua là giả, ta là nam tử, ánh mắt hắn nhìn Niên phi… Như Ý, hắn chưa từng nhìn nàng như vậy.
198 Hoàng hôn, Phượng Thứu cung …Lại trở về nơi này, Tuyền Cơ có cảm giác dường như đã qua mấy đời. Đây là một đêm cuối cùng nàng ở trong hoàng cung. Ngày mai phải xuất cung, nàng xin xỏ mấy lần Long Phi Ly mới bằng lòng cho nàng về Phượng Thứu cung thu thập hành lý.
199 Rầm một tiếng, Tuyền Cơ một tay đẩy cửa ra vọt vào, kêu lên: “Long Phi Ly. ”Đúng lúc có người đi ra cửa, đụng một cái liền ngã vào trong lòng người nọ.
200 Tuyền Cơ ngã trong lòng Long Phi Ly, nghe mọi người thấp giọng trò chuyện, nàng vẫn đắm chìm trong chuyện xảy ra đêm qua, trong lòng còn sợ hãi. Trong lòng tái hiện tình cảnh đêm qua.