221 Tất cả mọi người lắp bắp kinh hãi, thôn trưởng lo lắng nói: « Long công tử, biển này rất sâu sóng gió hiểm trở, quan trọng nhất là mấy ngày gần đây có thủy quái xuất hiện, thôn bên cạnh đã có mấy người chết và bị thương rồi… »« Sao công tử lại muốn ra biển? » Tống Ny vốn đang ở bên cạnh giúp phụ thân sửa sang lại dụng cụ đánh cá cũng đứng dậy gấp giọng nói.
222 Tuyền Cơ bị hắn lôi kéo đi, tuy rằng mục đích của nàng là muốn hắn ra khơi nhưng tất cả mọi người làm như Long phu nhân nàng đã chết rồi không bằng, chuyện tỷ thí này có người nào hỏi qua ý kiến của nàng không? Ghê tởm hơn là thằng nhãi Long Phi Ly này trực tiếp đồng ý ứng chiến, rốt cuộc nàng muốn hắn thắng hay là thua mới tốt đây?Nàng trừng mắt nhìn Long Phi Ly, đột nhiên Long Phi Ly lại mỉm cười hôn nàng.
223 Mọi người kinh hãi thấy bóng áo trắng phiêu phiêu, trong chốc lát bóng dáng Long công tử đã tiêu thất. Nhìn lại một cặp vĩ ngư trong tay, thôn trưởng cười khổ nói: « Long công tử nói đây là để hầm canh cho thê tử của hắn, lúc ấy tất cả dụng cụ bắt cá đều bị hủy, nếu không vì bắt cặp vĩ ngư này Long công tử cũng sẽ không bị thương.
224 Nàng đi quanh quẩn trong thôn, ánh mắt đám thôn dân nhìn nàng có chút coi thường. Nàng cười cười, trừ cười ra nàng đột nhiên không biết chính mình nên như thế nào mới tốt.
225 « Nam nhân của ngươi làm gì với Tống Ny thì đêm nay ta liền đòi lại trên người của ngươi! »Nếu nàng không bị thương, không có sinh bệnh thì có lẽ còn có thể nỗ lực chống cự lại hắn nhưng hiện tại… Hắn vốn là một nam tử trẻ trung khoẻ mạnh, hai tay nàng bị Thủy Sinh khóa chặt trên đỉnh đầu, thân hình tráng kiện của hắn đè lên người nàng, tay chân nàng đều không thể động đậy được một chút nào… Nàng liều mạng vặn vẹo giãy dụa thân mình nhưng vẫn tránh không khỏi bị hắn tàn sát bừa bãi trên cổ nàng… Mùi tanh tưởi của cá cộng với gương mặt dữ tợn tràn ngập dục vọng đáng ghê tởm của nam nhân này khiến dạ dày Tuyền Cơ có cảm giác ghê tởm quay cuồng muốn phát nôn, thân mình lại lúc nóng lúc lạnh.
226 Hắn nắm tay nàng đâm thanh kiếm vào chính ngực của mình. Tuyền Cơ vẫn không nhúc nhích nhìn máu đỏ tươi trào ra thấm ướt quần áo trắng tinh, tay hắn vẫn nắm chặt tay nàng.
227 “Không thể liên lụy bọn họ đúng không?” Tuyền Cơ cười hỏi rồi nhẹ nhàng nói: “Hình như ngươi là hoàng đế tốt. ”Long Phi Ly ngẩn ra, nàng hiểu hắn. Hắn thản nhiên nói: “Ta đã từng giết rất nhiều người.
228 Hắn bảo nàng rửa sạch sẽ vết máu bên ngoài, nói rằng đối phương mặc dù bị thương không nhẹ nhưng khó nói có đuổi theo không … Hắn mới nói một câu đã nhắm mắt lại.
229 Nàng liếc nhìn qua một cái, là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, chính là phi tử trong cung của hắn sao? Hắn rốt cục đã tỉnh lại, thật tốt… Nàng nên cao hứng chứ tại sao vẫn cảm thấy thương tâm chết tiệt như vậy được.
230 Bạch gia đã ẩn nấp mấy trăm năm, thậm chí từ lâu đã thay đổi tên họ vốn có của mình vì vậy rất khó điều tra. “Thương thế của ngươi như thế nào?” Hai người dựa sát vào nhau một lúc lâu, Tuyền Cơ nhịn không được bèn hỏi.
231 Vừa qua khỏi hành lang này chính là hoa viên. Một vài bông hoa vừa hé nở nhẹ nhàng thướt tha khẽ lung lay. Bởi vì hắn muốn gặp Như Ý cho nên kêu Ngọc Trí ở bên cạnh trông chừng nàng sao? Tuyền Cơ cười, không, nàng không cần người khác trông chừng, nàng tình nguyện đi ra ngoài một lát.
232 Một bài thơ tự dưng hiện ra trong đầu, Tuyền Cơ cười cười, suy nghĩ sửa lại một chút rồi dùng máu trên ngón tay bị đứt nhẹ nhàng viết lên bàn.
233 “Thanh Phong, ngươi làm cái gì vậy?”Mãi cho đến khi Tuyền Cơ kinh hoàng kêu lên thì Thanh Phong mới ý thức được chính mình đang nắm chặt vai Tuyền Cơ.
234 Thanh Loan quát một tiếng, “Còn có người không nói đạo lý như vậy nữa à? Nói gì thì bổn cô nương cũng phải lấy lại sương phòng này hết!”Nàng nhấc váy đi lên lầu hai.
235 Nghe thấy hắn hỏi, Tuyền Cơ nghiên đầu tựa hồ đang cố gắng nhớ lại cái gì đó, cuối cùng lại sợ hãi lắc đầu mờ mịt nói: “Ta không biết…”Trong tay áo bàn tay đã phải nắm chặt hết mức mới có thể ức chế ngăn cản chính mình không ôm nàng vào trong lòng?Bạch Chiến Phong nhẹ nhàng cười, tức giận cùng đau lòng cũng đã dâng lên tới tận cổ họng, hắn định an ủi dỗ dành nàng một câu nhưng yết hầu chấn động, nói không thành tiếng.
236 Thanh Loan nhìn Tuyền Cơ ngồi dưới đất cầm hạt châu thưởng thức, lòng hơi trầm xuống. Về sau lại có thêm một đám hắc y nhân nữa đến giúp cho những người đó thoát thân, nhưng cũng bị biểu ca đoạt được hạt châu trên cổ tay nam nhân kia.
237 Đối với người ngoài xưng là họ Phong, trên thực tế, theo gia phả từ trên xuống dưới thì Phong gia lão gia họ Bạch, tên là Chiến Chỉ, phu nhân là Khang Ninh.
238 Bạch Chiến Chỉ không phản ứng mạnh, chỉ chăm chú nhìn Bạch Chiến Phong: ” Tâm ý con đã quyết? ”“Vâng”. Ánh mắt Bạch Chiến Phong sáng ngời, ngữ khí kiên định không dễ gì thay đổi.
239 “Dừng tay! Đừng động vào nàng! Tiểu Thất, Tiểu Thất!”Mở bừng mắt, tay sờ soạng bên cạnh, lại trống không. “Hoàng thượng”, có người bước nhanh tới.
240 Khi Bạch Chiến Phong tới phòng Tuyền cơ, mấy tỳ nữ sợ hãi đứng bên ngoài, người nào người nấy cả thân đều ướt đẫm, chật vật không nói tả nổi. Thiếu gia đi nhanh qua khiến Xảo Nhi đi phía sau thiếu gia thở hồng hộc nói: “Thiếu gia, nô tỳ muốn nói là cô nương đang cáu kỉnh ở bên trong, không cho chúng tỳ nữ chạm vào người.