101 Thu Huỳnh hiên. A Tố nhìn mảnh vụn đầy trên mặt đất, nháy mắt ra dấu cho a Nhã. A Nhã lắc đầu, lúc này An Cần lạnh lùng nói: “Hôm qua ngươi không truyền tin cho Hạ Tang công công sao?” Một tên thái giám hoảng hốt, bùm một tiếng quỳ xuống, run giọng nói: “Chủ nhân, nô tài quả thật đã nói cho Hạ Tang công công chuyển cáo Hoàng Thượng, nhưng —— “ An Cần cười lạnh: “Chẳng lẽ ngươi không nói với Hạ Tang, chỉ cần hắn trợ giúp bản cung, ngày khác bản cung nhất định giúp hắn ngồi trên vị trí tổng quản phủ nội vụ.
102 Một tay Long Phi Ly lấy ra túi gấm trong lòng. Túi gấm này chất vải bình thường, thủ công cũng không tinh tế, người làm ra túi gấm này khi đó tuổi còn nhỏ.
103 Hạ Tang nghĩ, nhưng mà màu của sói con lúc này dường như không trắng. Da lông trên người đều bám đầy bụi bẩn. Tiếng bước chân từ cửa viện truyền đến, hắn quay lại nhìn, chỉ thấy Thanh Phong với vẻ mặt giận dữ đi đến.
104 “Hoàng Thượng vạn tuế!” Tất cả mọi người nhanh chóng quỳ xuống. An Cẩn uyển chuyển quỳ gối, trong lòng băn khoăn không rõ, hắn cùng với Niên Tuyền Cơ… Không giống ngày thường để ọi người bình thân,mắt Long Phi Ly sắt bén đảo qua, lạnh lùng nói: “Hạ Tang, ngươi làm việc như thế nào? Trẫm bảo ngươi canh chừng bên ngoài, ngươi làm gì mà để cho bên ngoài tranh cãi ầm ỹ như thế này?” “Nô tài biết tội.
105 Thân mình lại bị người nhấc lên, ôm vào trong lồng ngực dày rộng ấm áp lại khiến nàng cảm thấy chua chát. “Nàng ngủ đã lâu lắm rồi, ngủ nhiều hơn nữa cũng không tốt.
106 “Chúng ta vậy vẫn nên ăn rau xanh đậu hủ đi. ”Hắn nao nao, “Vì sao?”—— Làm thế nào để nói ra rằng lòng ta đang đau đớn. Nàng xoay người, cười nói: “Lần trước có ăn thử, hương vị cũng không tệ lắm.
107 Ánh mắt mông lung phảng phất nét cô đơn. —— Niên Tuyền Cơ, trẫm đang đợi ngươi mở miệng xin trẫm về nhà thăm viếng. Ngươi… Sẽ phản bội trẫm sao?“Cửu ca, Niên tần không thể truyền tin tức đi được? Nếu như vậy…” Long Tử Cẩm lo lắng nói.
108 Tuyền Cơ cười cười, định đem vào, Tiểu Đồng cũng đã nhanh chân chạy vào trong phòng. Thân mình Tuyền Cơ hơi cứng lại. Trong tích tắc Tiểu Đồng khẽ lướt qua nàng, lúc va phải đã lén nhét vào tay nàng một tờ giấy.
109 Vừa nghĩ tới đó, nàng không nhịn được lén nhìn hắn, dường như cũng thấy ánh mắt thản nhiên của hắn cũng vừa xẹt qua người nàng Tuyền Cơ bất giác cảm thấy lúng túng, nhưng lại phát hiện ra một ánh mắt khác, Tử Ninh vương gia Long Lập Dục.
110 Nếu như là, lần này nàng trốn không thoát, liệu nàng có thể mượn cơ hội này điều tra một chút các tuyến đường có thể chạy trốn? Thái Hậu hỏi vậy để thử nàng, nữ nhân này vẫn muốn mạng của nàng —— Nếu trả lời là có, tức là nói mình cùng gia đình vẫn liên hệ tin tức.
111 Hiện tại, nàng liền bước đi, tay nàng lại bị một đôi tay ấm áp khác bắt được. Nàng cắn môi nhìn lại, Long Phi Ly vẻ mặt lạnh lẽo mơ hồ Nàng không dám lại chọc giận hắn, chỉ có thể oán hận dùng ánh mắt muốn giết người nhìn bộ dáng vui vẻ đang chạy trốn cực nhanh của Ngọc Trí, phỏng chừng là do câu nói cuối cùng “Lão nương” có vẻ thô tục, mọi người vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng.
112 Tuyền Cơ cười cười, nhẹ giọng nói: “Thiếp không có ý nói dối, thiếp chỉ muốn nói, thiếp cũng không tính sẽ nói cho người biết đó là cái gì” Long Phi Ly sắc mặt khẽ biến, cũng không dự đoán được nàng sẽ trả lời như vậy , hắn là hoàng đế, chưa từng có người nói nói chuyện với hắn như vậy.
113 Nàng giơ tay ra ôm chặt lưng hắn. Cái ôm này, đã gây ra chuyện. Thân thể hắn có chút cứng lại, nhưng không có gỡ tay nàng. “Long Phi Ly. ” Lúc này, nàng cũng không có tâm tư gọi gì mà hoàng thượng với thần thiếp, nàng trực tiếp muốn gọi tên của hắn.
114 “Tẩu tẩu, các tẩu đều tập trung ở đây làm gì vậy ?” Thái giám tổng quản còn chưa đáp lời đã bị cắt đứt. Hoàng hậu giật mình, cười nói: “Bổn cung còn đang nghĩ là ai đến đây, hoá ra là Ngọc Trí công chúa của chúng ta.
115 Tuyền Cơ không biết, bởi vì nàng sớm động tình, nhắm mắt lại, ôm lấy hắn, để mặc hắn tùy ý ở trên thân thể nàng xoa nắn, tra tấn. Long Phi Ly phản ứng nhạy cảm, cũng nghe được có tiếng động.
116 Tuyền ơ cười cười. Trong thư phòng không có nhiều người. Chỉ có Hoàng đế cùng một nữ nhân. Bọn họ ở đó kịch liệt hôn. Bất quá, chỉ thế mà thôi. Hắn đối mặt với nàng, nàng có thể nhìn rõ ràng thần sắc trên mặt hắn, có lẽ, cũng nhìn xem không phải rõ ràng như vậy đi, trong mắt của nàng dang lên một tàng hơi nước, nên gương mặt hắn kỳ thật có chút mơ hồ.
117 Cả người Như Ý run lên, thật lâu sau, cười khổ, “Hắn rốt cuộc vẫn là… Chỉ khổ Niên tần nàng…” Lời này nàng nói không được trọn vẹn, Long Tử Cẩm lại đột nhiên giận dữ, gắt gao nắm lấy bả vai Như Ý, thô lỗ nói: “Ôn Như Ý, nàng điên rồi, Niên Tuyền Cơ sao đáng để nàng…” Hắn nói xong, liền hướng miệng trên môi Như Ý hôn đến, Như Ý cũng không giãy dụa, chỉ nhẹ giọng nói: “Lăng Thụy vương gia, ngài nếu muốn chạm vào Như Ý, thỉnh đi tìm Thái Hậu Hoàng Thượng tứ hôn, đừng nói như vậy đãi Như Ý, ngay cả thân thể này của Như Ý cũng là của người.
118 Hoàng đế đang đứng ở trong viện, khoanh tay mà đứng, vẻ mặt tức giận. Tiểu Lã Tử thấy thế, trong lòng không ít hơn Điệp Phong, kiên trì, run run nói: “Hồi… Hoàng Thượng, nương nương nàng… Còn đang ngủ.
119 Thù mới hận cũ, nàng giận dữ, xoay người lạnh lùng nhìn về phía Long Phi Ly. Long Phi Ly lại tựa hồ cũng đang chăm chú nhìn nàng, bỗng chốc, ánh mắt hai người liền giao nhau.
120 Bên môi hắn nở nụ cười lạnh lẽo mà ngạo nghễ, Tuyền Cơ chỉ cảm thấy môi của nàng bị tay hắn mạnh mẽ chà xát qua. “Trẫm muốn ngươi hôn trẫm. ” Hắn muốn chinh phục.
Thể loại: Dị Năng, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Khoa Huyễn
Số chương: 50