81 “Sáng nay tỳ nữ của thần thiếp phát hiện ra vết thương này nên muốn thay thiếp đi thỉnh nữ y. Sau đó mời được Thôi nữ y, nhưng rồi Cẩn tiểu thư… Không, là tỳ nữ của An phi nương nương đến nói…” Hoàng đế nhìn chằm chằm nàng, “Nói cái gì?” “Đêm nay An phi được truyền đi thị tẩm, mà đêm qua gáy của nàng ấy lại bị va vào thành giường, muốn tìm nữ y qua xem… Mà các nàng cũng muốn tìm Thôi nữ y.
82 Nếu Thôi nữ y chưa đến, liệu hắn có cho đánh hay không? Nếu đánh, thì tia hy vọng cuối cùng của nàng cũng sẽ bị đánh nát theo đó. Có nước mắt vòng quanh trong hốc mắt.
83 Vốn dĩ, nếu trên đời này không ai để ý ngươi, tính mạng này sống cũng không có tác dụng, tuy rằng nàng cũng rất sợ chết. . . . . Kì viên trong cung, hang động đấy ở trên thác nước cao trăm trượng, nàng lập tức đi vào, hoàn toàn không có cảm thấy được sau lưng có hơi thở lạnh lùng tức giận cùng nguy hiểm… Trong lòng đột nhiên có cử động nhỏ.
84 Tuyền Cơ nghĩ sao vương gia kia lại có thể lớn mật như vậy? Hoảng sợ tới phát run một chút, mới ý thức được muốn đẩy hắn ra… thân mình lại mềm yếu không chút sức lực, nàng kinh hãi… Vì sao lại như vậy? Long Lập Dục đem kinh hoảng của nàng thu hết trong đáy mắt, bàn tay vừa lật, đem ngoại áo cùng sói con nàng ngăn ở trước ngực ném xuống.
85 Hắn châm chọc nói: “Tạ Hoàng Thượng quan tâm, lời này trăm ngàn lần cũng nên nói cho Niên tần nương nương mới quan trọng, để nàng cũng không nên tùy ý đến nơi này.
86 “Tùy nàng nghĩ như thế nào là thế ấy. ” Hoàng đế xoay người, mặt mày sâu thẳm. “Vì sao người không nghĩ… ?” Trong lòng như cuộn lên rối, nàng cuống quít hít thở lại nhanh nhanh hỏi lại.
87 Vòng tay ở bên hông nàng xiết chặt, hắn ôm nàng thật chặt, nàng còn chưa hết choáng váng kinh hoảng, liền thấy hắn rút ra một cây sáo bạc/ Hắn nhẹ nhàng thồi, vài cái thân ảnh ở trên cây đối diện hạ xuống, đều quỳ trên mặt đất.
88 “Chúng nó đang đợi trận mưa này” Ánh mắt Long Phi Ly khẽ nhúc nhích, thản nhiên nói: “Nếu nàng và ta còn có khả năng trở về, đêm nay nàng đi thị tẩm đi.
89 “Nương nương, cẩn thận! “ Tiếng kêu thảm thiết từ Phượng Thứu Cung truyền ra. Tất cả thái giám cùng cung nữ không nói gì, nhìn chủ nhân của các nàng. Đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại, cô gái có chút bất đắc dĩ nói, “Nương nương, không được thì chúng ta không học nữa ?” Nàng nói xong lại chạy nhanh đi lấy khăn giúp người con gái mang cung trang bên cạnh lau khô nước trên bàn tay.
90 “Sói yêu Tía Tô ?” Nàng hỏi. “Trăm ngàn năm trước, Vân Thương là nơi các loại sinh thú phân chia cai quản thế giới, trong đó sói là loài mạnh nhất. ” Tuyền Cơ hơi hơi nhíu mặt, “Là sói?” “Số ít sói lớn mang linh lực thậm chí có thể biến hình, còn nhớ rõ Hạ Tang đã nói với nàng không? Sói lông màu vàng tro, là đặc tính trời sinh.
91 “Nếu Long Vương không phải vì cứu người mà tiêu hao lực lượng, tuyết sói kia chắc chắn không phải là đối thủ của hắn. Tía Tô cũng không vì cứu Long Vương mà chết.
92 Như Ý là một trong số ít những người trong cung đối tốt với nàng. Nàng có từng hỏi Như Ý nguyên nhân, nhưng Như Ý chỉ cười nói đây là bổn phận. Không thể tìm được đáp án… “Nương nương, tay nghề này cũng là lúc trước nô tỳ đi theo Cát Tường học, nô tỳ thiết nghĩ trà ngon hay không, ngoài phương pháp pha trà, còn phải xem nước dùng để pha, nhân dịp nô tỳ ra cung theo đến sơn trang nghỉ hè, ở đấy có nước suối dùng để pha trà rất ngon, đáng tiếc dòng suối kia đã bắt đầu cạn, sáng mai chúng ta sẽ cân nhắc một chút về chuyện nước nôi này.
93 Tuyền Cơ không rõ những chữ trên quyển sổ nhỏ này có ý nghĩa gì, nhưng bây giờ là mùa xuân năm Khánh gia thứ mười lăm… Thử gọi soái ca mắt lam, nhưng không có chút phản ứng nào, những ghi ghép này tựa như lời tiên đoán, nàng không dám để nó ở cung Phượng Thứu, đành mang theo trong người.
94 Thực sự rất nóng, rất đau. Chỉ là lúc theo Như Ý học, nàng đã nhiều lần chịu qua cảm giác này, chỉ hơi run run nhưng không kêu lên tiếng, có lẽ nhìn không đến mức khó coi.
95 Lúc này, Từ Hi nói: “Các vị đại nhân, từ năm trước, Hoàng Thượng đã phái người đi tìm ở xung quanh nơi hậu nhân họ Bạch rơi xuống, Tây Lãnh rộng lớn, trong nước mấy trăm quận, cũng không phải dễ tìm, qua nhiều năm tìm kiếm, hiện tại phạm vi đã thu nhỏ lại.
96 Long Phi Ly lại ở cung Hoa Âm tức giận. Nguyên nhân là… Cát Tường. Vốn là Thái hậu ở cung Hoa Âm mở một yến tiệc nhỏ chiêu đãi hoàng đế, vương gia và Ngọc Trí công chúa gặp mặt.
97 Đáng ra nàng không nên lên tiếng. Làm vậy không phải tự bán đứng mình sao? Thật đúng là hồ đồ rồi. Nàng cười khổ, nhưng cũng may là còn chưa hồ đồ đến mức nghĩ rằng người này là Hoàng đế… “Nếu ngươi là thích khách thì ngươi đi lộn chỗ rồi.
98 Khi đầu lưỡi hắn tiếp xúc của nàng, vừa ngọt ngào lại ấm áp… Tâm trí nàng trở nên hỗn loạn, giờ phút này chỉ một suy nghĩ khao khát. Nếu không có hắn nhanh chóng đỡ lấy lưng, nàng nhất định sẽ ngã lăn xuống đất.
99 Long Phi Ly không nói gì, trong lòng Tuyền Cơ đột nhiên cảm thấy có chút lo lắng, nàng cười khổ, việc nàng để lại giấy ở khay trà chắc là khiến cho hắn nghĩ bụng dạ của nàng khó lường rồi.
100 Vừa rồi nàng hỏi hắn, có phải không biết bơi hay không. Sao nàng biết được. Từ nhiều năm trước, cửu hoàng tử bảy tuổi trước đêm đăng cơ bị người ta xô xuống một cái hồ nhỏ ở trong hoàng cung.