141 Khi đó hắn còn nhỏ tuổi, nội công bình thường, xung quanh đột nhiên xuất hiện bước chân nhẹ nhàng linh hoạt của tiểu cô nương, thật sự không dễ gì mà phát hiện được.
142 Cho nên lục hoàng tử vẫn co quắp run rẩy trên giường, nửa câu cũng không nói được, có điều mỗi ngày hắn đều run run cố gắng nâng một bàn tay lên, kiên trì viết một chữ gì đó trên giường.
143 Khụ, kỳ thật người ta đã sớm nổi rồi, nhưng hiện giờ nàng đã lên tới độ cao rất cao!Trong khoảng thời gian này, cảnh hấp dẫn nhất trong cung không phải là khám nhà mà là một đại mỹ nữ mắt phát ra những tia sáng lục quang.
144 Nghe nói mấy ngày nay có vô số thích khách bí mật tiến vào Đông cung cùng Hạo Thiên Cung của tứ Hoàng tử muốn ám sát, đều bị thị vệ của hai cung này chặn lại được, cũng xem như là hữu kinh vô hiểm (có sợ nhưng không có nguy hiểm).
145 Cố nén cười, Hoàng Phủ Dật hỏi nàng, “Ta đây có thể tự tiến cử không?”. Không thể!”“Vì sao?”“Hết hạn báo danh!”“Ta đây cường đoạt thì sao?” Hoàng Phủ Dật cười xấu xa hỏi.
146 Đóa Đóa nhớ lại, ngày nàng vừa biết bí mật của Hoàng Phủ Dật, hắn chính là biểu hiện rất thân mật với nàng ở trước mặt Lục Hoàng tử. Thái độ của Lục Hoàng tử lúc đó lập tức thay đổi, khi ấy nàng đang tức giận, nên không chú ý lắm.
147 Tiểu Bụi không còn cách nào, đành phải bay qua đánh Hoàng Phủ Dật. Nghiêu Phi trong lồng rất đúng lúc "đệm nhạc" ——"Gâu gâu, gâu gâu!"". . . . . . " Đóa Đóa yên lặng lau lệ.
148 Thế là lại hôn. . . . . . Phá điểu trên bàn tức giận nhìn một màn này, hai người này rốt cuộc là cãi nhau hay thân thiết đây?Cãi nhau thì chuyên nghiệp một chút!Chỉ là nó ngay cả sức lên tiếng ngăn cản cũng không có, dứt khoát nhắm mắt lại.
149 Hắn khi đó chỉ nghĩ là có người có hành động, nhưng tuyệt không nghĩ đến người đó lại là lão ngũ Hoàng Phủ Dật thoạt nhìn vô hại. Thật ra hắn không giống mấy hoàng tử khác không ác không làm, nhưng tranh quyền đoạt lợi nhiều năm như thế, khó tránh có chút chuyện không lộ ra được.
150 Hắn hiện đã không giả vờ hư nhược, nhưng cũng không muốn người khác biết hắn là cao thủ võ công. Thứ nhất là chủ ý của bản thân hắn, muốn giấu, thứ hay hắn cũng đáp ứng sư phụ, không khinh dịch cho người khác biết mình có võ.
151 Thật là giống tư thế lười biếng khi rời giường của mỹ nhân. “Vì sao ngươi nhất định phải ở bên cạnh ta?”Đóa Đóa nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, “Sao ngươi lại nhận Vân Tri Hiểu làm chủ nhân?”Hình như con Phá điểu này rất có bản lĩnh, thật ra chẳng cần dựa vào loài người mới sinh tồn được.
152 Hắn thầm tán thưởng trong lòng một câu. Nghe thấy tiếng mở cửa, Đóa Đóa quay đầu lại…. , sau khi thấy là hắn thì chào hỏi, “Tứ hoàng tử. ”“Đóa Đóa. ” Hoàng Phủ Hạo hoàn hồn sau khi ngây ngốc một lúc, khôi phục trạng thái ban đầu cong miệng cười với nàng.
153 Tiểu thư nhà họ Trình mặc dù không tính là người tốt, nhưng phụ thân nàng lại hoàn hoàn toàn toàn là một trung thần, cho nên lần thanh lý hoàng cung này cũng không ảnh hưởng gì đến phủ tể tướng.
154 Trình Tuyết Y chính là vì có thể hàng ngày được nhìn thấy Hoàng Phủ Dật, nên mới gả vào cung ư?Nàng không hiểu sai chứ. . . . . . Đóa Đóa thực không còn sức mà nghĩ nữa.
155 “Cái gì chứ, ý muội là trong cung xảy ra chuyện lớn như thế, hắn vẫn có thể bình yên vô sự, rất đẹp trai!”“. . . . . . ” Việc này cùng đẹp trai có liên quan gì.
156 “. . . . . . ” Đóa Đóa ngã xuống đất. Phát hiện có người đang nhìn mình, Hoàng Phủ Dật ngẩng đầu, nhìn về phía Đóa Đóa, sủng nịch cười. Còn cười! Không cười cũng đã đủ đẹp rồi, bây giờ cười không phải hấp dẫn thiếu nữ ngây thơ sao!Quả nhiên, Vân Tri Dao nước miếng cũng sắp chảy ra, “Sao có thể đẹp trai như thế.
157 “. . . . . . Dù có tiền cũng là dân chúng, cho dù Vân. . . . . . cho dù nhà chúng ta là hoàng thương, nhưng cũng không lợi hại như người hoàng gia a. ”Vân Tri Dao vẫn không đem lời của nàng để trong lòng, “Tỷ không phải rất an toàn sao?”“.
158 “Ta là Vân Tri Hiểu,” Đóa Đóa cười nói, “Giảm béo thành công. ”“. . . . . . Đại tiểu thư trở về!” Môn vệ bình tĩnh trở lại đột nhiên phát ra một tiếng kinh hô.
159 Ô ô, rất đả kích người, giải thích cho nàng đi. . . . . . Nàng rất tò mò, lại cảm thấy Vân Tri Dao. . . . . . Khụ, nàng cảm thấy chỉ số thông minh của Vân Tri Dao đặc biệt không nhiều, cho nên liền mạo hiểm hỏi.
160 Bà vui sướng hỏi Đóa Đóa, “Thành công rồi?”“. . . . . . ” Một đám quạ đen bay qua. “Khụ, mẹ, con muốn thương lượng với mẹ, mẹ bỏ kế hoạch đó đi. ”“Vì sao!” Vân phu nhân kinh ngạc kêu to.
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Phụ, Xuyên Không
Số chương: 19