201 “Trừ phi ta cũng cùng đi, bằng không ta sẽ không cho Đóa Đóa rời khỏi hoàng cung. ”“Không được!” Tiểu Bụi lập tức phản đối, “Người ngoài không được vào quốc gia chúng ta!”“Ta cũng không phải người nước các ngươi.
202 Tiểu Bụi vừa định ngậm Hoàng Phủ Dật, Phá điểu liền ngăn cản hắn, “Không thể trở về như thế. ”“Vì sao?” Tiểu Bụi khó hiểu. “Ngươi nói xem!” Phá điểu liếc nó một cái.
203 “. . . . . . ” Đóa Đóa không biết nói gì ngưng nuốt. Bạn học Phá điểu , ngươi nghĩ nhiều rồi. . . . . . Kỳ thật ngươi một chút cũng không uy vũ, nếu không nói chính là tiểu Phá điểu bình thường.
204 Có phải nàng đang nằm mơ hay không. . . . . . Nhìn sang Hoàng Phủ Dật, hắn cũng rất kinh ngạc, chẳng qua nếu so với Đóa Đóa thì bình tĩnh hơn nhiều. Lúc hai người đang kinh ngạc, thì từ xa xa bay đến một đám mây lớn, ở bên trên có bảy tám người già trẻ lớn bé đang đứng, dung mạo người nào cũng tuấn tú, giống như một đại gia đình, còn nói nói cười cười với nhau.
205 “Trừ phi bây giờ người mặc kệ chuyện này, bằng không chỉ cần người trở về cung, xem lần này người còn làm thế nào đi được nữa!”Hoàng Phủ Dật cùng Nhan Đóa Đóa nghe xong đều hóa đá, hai con “chim” này, lai lịch không bình thường nha.
206 “Theo như thời gian trong lời tiên tri, chính là vào một tháng sau. ”Hoàng Phủ Dật nhíu mày, “Các ngươi đã sớm nhận ra Đóa Đóa rồi, nhưng sao đột nhiên mang nàng về đây vậy?”“Trong cung đột nhiên đã chết một người, chúng ta lo là tai họa diệt tộc đã bắt đầu trước thời hạn.
207 Thật không ngờ Vũ Linh Quốc nhìn không khác gì những thành thị bình thường, hơn nữa mỗi một người ở đây đều có thể đi làm đại sứ thiện chí a. Trong lòng Đóa Đóa rất kinh ngạc, bởi vì nhìn Phá điểu cổ quái và tiểu Bụi hấp tấp, nàng còn tưởng mỗi phố ở đây đều toàn là những người đánh nhau ồn ào, không ngờ tình hình hoàn toàn ngược lại với những gì nàng nghĩ.
208 “Hiện giờ nàng không muốn gả cho ta sao?”“. . . . . . ” Ô ô, muốn. . . . . . Rất không có tiền đồ! Lập trường rất không kiên định!Đóa Đóa tự kiểm điểm trong lòng.
209 Nện đất khóc lớn. . . . . . Ô ô!Hai người họ đứng đó mà cười đùa, Tiểu Bụi không nghe thấy nàng núi gì liền lâm vào khiếp sợ. “Nếu hắn không biến thành người, sao ngươi có thể nhận ra hắn là Mộ Dung?”Cái này rất là lạ nha!Tiểu Bụi nổi giận, chuyện quan trọng như thế mà Mộ Dung không thèm nói với hắn câu nào!“Thế ngươi có thể thấy ta sao?”Hắn nói rồi vọt đến trước mặt Đóa Đóa.
210 “Ngươi đã đồng ý để Đóa Đóa giúp chúng ta!”Giọng nói của Hoàng Phủ Dật bình tĩnh, nhưng lại vạn phần khí thế, “Đó là bởi vì ta biết Mộ Dung thầm mến Đóa Đóa, tưởng hắn sẽ không để nàng đi làm chuyện nguy hiểm.
211 Hắn thật sự một khắc cũng không muốn ở đây ngây người, nam nhân này mặc dù bề ngoài nho nhã nhưng thật đúng là âm hiểm!Hơn nữa hắn kinh ngạc nhất chính là công phu bất động thanh sắc, ngươi vĩnh viễn đều không rõ hắn xuống tay với ngươi khi nào.
212 “. . . . . . Dễ lạnh, dụ muỗi, dụ sắc lang. . . . . . ”“Sẽ làm nàng biến thành sắc lang nhào đến? Vậy thật ra cũng không tệ. ”Hắn nói xong lại vô cùng hài lòng gật đầu.
213 Đóa Đóa hiện rất khẩn trương, thật sự động phòng, nhất định sẽ nháo đến binh hoang mã loạn, hắn cũng không muốn cho nàng lần đầu tiên tệ hại. Hay chờ một chút đi, Hoàng Phủ Dật cười hôn nàng, bản thân cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
214 Người chết tên là Thiết Lặc, là thống lĩnh thị vệ trong cung, thân thể khỏe mạnh, ngoại trừ khi còn bé bị trái rạ (thủy đậu) thì sau này hầu như không bị bệnh gì nữa cả.
215 Nếu là trước đây hắn còn có thể mắng vài câu để ngăn cản, nhưng hiện nay bởi vì đã thổ lộ qua, nên hắn liền vẫn không được tự nhiên mà giận dỗi như thế.
216 “Không, cũng chỉ ngồi vậy thôi. ”Cửu Vương gia cảm thấy có chút mất mặt, lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán. Người đã chết lâu như thế lại đột nhiên ngồi dậy, hắn vừa rồi cũng thiếu chút nữa thì sợ hãi mà kêu lên rồi.
217 Thực ra việc này cũng không khó hiểu, ngoại hình ưu tú, có tuổi tho vạn năm, có khả năng bay, hơn nữa bọn họ còn sống trong mây, đây căn bản chính là hình tượng thần tiên trong lòng người đời.
218 Cánh chim kia cũng chưa dừng lại, quạt mạnh vài lần, sau khi hoà tan vị thuốc đông y trong không khí xong mới nhanh chóng bay đi, biến mất trên bầu trời thái y viện, không biết đã bay hướng nào.
219 Không còn cách nào khác, Tiểu Bụi chỉ có thể nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Đóa Đóa, hy vọng nàng có thể hiếu kỳ một chút, chủ động hỏi hắn. Nam nhân này rất sủng Đóa Đóa, nếu Đóa Đóa lên tiếng, mặc kệ hắn có tình nguyện hay không đều sẽ đồng ý.
220 Hoàng Phủ Dật lại cúi đầu hôn hôn nàng, hắn vẫn yêu thích một Đóa Đóa lý trí như vậy, thực đáng yêu. Tiểu Bụi đến lông chim cũng không có tinh thần cụp thành một ổ, chỉ thiếu mỗi khắc hai chữ to lên gáy thôi ——Buồn bực.