241 Hắn nhất quyết áp đầu vào lòng Hoàng Phủ Dật, khuôn mặt thề sống chết bảo vệ “tình lang”. “. . . . . . ” Người tâm lý kém đã miệng sùi bọt mép. “. . .
242 Hỏi qua Trình đại nhân, thị vệ chạy trở về, gật đầu với các thị vệ cấp cao. “Được rồi. ” Bạch Tử Dạ cũng không nhiều lời cùng bọn họ, tự ý ôm Hoàng Phủ Dật đi.
243 Đóa Đóa và Bạch Tử Dạ chậm rãi đi đến tướng quân phủ, Đóa Đóa bất đắc dĩ, “Vì hãm hại người liền chém mọi người bị thương, xuống tay thật đúng là độc.
244 “Chờ Dật về rồi nói sau. ”Bạch Tử Dạ không tin tưởng lắm nhìn Cửu Vương gia, lo lắng rằng hắn chẳng những không tìm hiểu được tin tức, mà ngược lại còn rút dây động rừng.
245 Đến khi Trình Tuyết Y được hạ nhân đưa vào, Đóa Đóa lại thực không biết nói gì mà phát hiện nàng ta là một bộ dáng sôi sục ý chí chiến đấu. Ài. . . . .
246 Đóa Đóa thầm rơi lệ trong lòng, hắn nói nàng ta nhìn không có gì đặc biệt, ở trong mắt Trình Tuyết Y đương nhiên là bảo vệ chủ. Ài, đã nói như vậy rồi còn nhấn mạnh thêm rằng điều hắn nói chính là lời thật, hai tầng đả kích!Xem ra Trình Tuyết Y lập tức sẽ nổi bão.
247 “Biết là tốt rồi. ” Trình Tuyết Y cố hết sức duy trì sự lạnh lùng nhất quán, tuy nhiên không che dấu được sự đắc ý trong mắt. “Này. . . . . . ”Đóa Đóa thực đau đầu, Trình Tuyết Y không phải sư muội của Hoàng Phủ Dật à?Vậy hẳn nên hiểu con người hắn dù là chút ít chứ, sao lại đưa ra đề nghị vớ vẩn thế nhỉ?Đóa Đóa nhắc nhở nàng ta, “Này.
248 Trình Tuyết Y cười lạnh nhìn nàng, “Sao thấy ngươi chẳng tỏ ra áy náy chút nào nhỉ? Đừng quên hiện giờ sư huynh bị hiểu nhầm đều do ngươi làm hại”. Quả nhiên, lời của nàng ta cuối cùng cũng hấp dẫn được lực chú ý của Đóa Đóa, “Ta làm hại?”.
249 “Ta đương nhiên hiểu. ”“Vậy cô cũng nên biết hắn vốn sẽ không bao giờ là loại dựa vào kiểu quan hệ bám váy đó để vượt qua khó khăn, hơn nữa cô không tin vào năng lực của hắn đến vậy sao? Hay cô cho là người thật sự do hắn chém, cũng không đi điều tra ra chân tướng gì để chứng minh trong sạch cho hắn sao?”“.
250 Khi về đến Vân gia, Đóa Đóa vừa xuống xe lập tức thấy cửa lớn Vân gia đóng chặt, trong sân không có lấy một tiếng động nào, khác hẳn với cảnh tượng náo nhiệt ngày thường.
251 Đóa Đóa ném ý tưởng sét đánh này đi, biện bạch, “Ta là đại trí giả ngu. ”Ô ô, vì cái gì không ai tin tưởng nàng là thông minh không hiện rõ!Cao thấp liếc nhìn nàng một cái, Cửu Vương gia khinh bỉ nàng, “Chỉ nhìn ra ngu.
252 Có điều nàng tạm thời ném vấn đề này qua một bên, “Sao muội lại nghe nói về món điểm tâm này?”Cửu Vương gia khinh bỉ nàng, “Còn nói cô không ngu ngốc, giờ thời gian khẩn cấp, cô còn ở đây hỏi những câu vô dụng?”Đóa Đóa không đếm xỉa đến hắn, dùng ánh mắt dò hỏi Vân Tri Dao.
253 “Cô đi gấp như thế làm gì?” Cửu Vương gia hỏi nàng, “Cô cảm thấy biểu ca có vấn đề?”Giờ hắn cũng không cười Đóa Đóa ngốc, không nghĩ đến nàng lại từ những vấn đề vụn vặt ấy tìm ra manh mối.
254 “Có cần ta giúp gì không?”Trong mắt Mạc Lương Ngôn tràn đầy quan tâm lẫn dịu dàng, “Ta có thể tạo áp lực với Nhiếp Chính Vương Tây Nguyệt quốc, vì bang giao, bọn họ sẽ không làm gì với Thái tử đâu.
255 Mới vừa thở phào nhẹ nhõm, nàng liền nghe thấy Mạc Lương Ngôn lạnh nhạt lên tiếng, “Tham kiến Thái tử điện hạ. ”“. . . . . . ” Hoàng, Hoàng Phủ Dật đến rồi?Đóa Đóa choáng váng, huhu, cuộc sống nho nhỏ của nàng.
256 Bát quái giật gân như thế dĩ nhiên sẽ truyền rất nhanh, lúc chuyện vừa xảy ra, hạ nhân của Vân gia đều biết, hiện giờ đều mang vẻ mặt vừa khẩn trương vừa lo lắng nhìn hai người bọn họ.
257 “Đương nhiên. ” Hoàng Phủ Dật cười thật dịu dàng, “Không những thế, ta còn muốn thưởng cho nàng”. “. . . . . . ” Đóa Đóa cảm thấy không ổn, “Điều này.
258 Hoàng Phủ Dật ôm nàng đung đưa rồi cười hôn nàng một cái, “Đóa Đóa, lần này nàng lập công lớn như vậy, ta nhất định sẽ thật thật tốt thưởng cho nàng”.
259 Trên đùi Đóa Đóa xanh xanh tím tím, chỗ bị nàng nhéo sưng lên thành một cục, Hoàng Phủ Dật nhìn thấy đau lòng nhăn mày lại. Buông váy nàng xuống, Hoàng Phủ Dật mở cửa sổ dặn dò người đánh xe một câu, sau đó cẩn thận ôm lấy Đóa Đóa thi triển khinh công nhanh chóng bay về cung.
260 “. . . . . . ”Sau khi nụ hôn nồng nhiệt kết thúc, đối mặt với đôi mắt nhỏ lên án của Đóa Đóa, Hoàng Phủ Dật vẫn còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Là tại nàng quá đáng yêu”.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh
Số chương: 48