221 Mộ Dung quăng một thẻ bài cho Hoàng Phủ Dật, sau đó liền không một lời bay váo lồng chim. Bởi vì Vũ Linh trưởng thành đều có thể biến thành chim, cho nên mọi người Vũ Linh quốc đối với chim rất cảnh giác, trên không hoàng cung đều có người chuyên tuần thị.
222 Tiểu Bụi không hỏi nhiều, Hoàng Phủ Dật nhìn cửu vương gia, nở nụ cười, chỉ sợ không đơn giản như thế?Bất quá hắn không nói ra, đoàn người lại đi Thái Y viện.
223 Hoàng Phủ Dật bước nhanh đi qua, vươn tay kéo Thiết Lặc một chút ——Không phản ứng. Nhắm mắt, Hoàng Phủ Dật nhớ lại tiếng động nhẹ vừa rồi, sau đó quay đầu, “Đóa Đóa, nàng ra ngoài trước, Tiểu Bụi, ngươi đi ra ngoài giúp ta coi chừng nàng.
224 Hoàng Phủ Dật không đếm xỉa tới ý kiến của hắn, nhìn thẳng Cửu Vương gia nói, “Tìm một căn phòng, bây giờ sẽ thử ngay. ”Phá điểu xù lông, “Đây là địa bàn của ta!”Vẻ mặt Hoàng Phủ Dật bình tĩnh địa trả lời, “Bây giờ là các người cần ta giúp đỡ.
225 Mấy người đều vọt tới bên cạnh Phá điểu rơi trên mặt đất, Hoàng Phủ Dật cẩn thận nhặt hắn lên, nhưng hắn vẫn chưa tỉnh. “Vừa đúng lúc!”Người không lo lắng nhất ở đây trái lại là Tiểu Bụi, “Tên Mộ Dung kia tính tình khó chịu, nếu vào lúc hắn tỉnh táo, không biết hắn còn nhăn nhó tới khi nào mới chịu để Đóa Đóa làm thí nghiệm đâu.
226 Đóa Đóa đã sớm nâng hắn không nhúc nhích, hiện giờ chỉ có thể nói là dìu, nhưng cũng không dám tùy tiện đổi tay, sợ thương thế của hắn vừa lành, vẫn còn chưa ổn định.
227 vậy. . . . . . Thật sự là gặp quỷ!Trong lòng Mộ Dung không ngừng thầm rủa, bực mình Đóa Đóa sao còn ở đây mãi không đi. Hắn sống chết không chịu mở mắt, mọi người cũng chỉ có thể chờ, chờ chờ, nên ăn cơm.
228 Hoàng Phủ Dật lên tiếng ngăn cản bọn họ, “Chính sự quan trọng, trước đừng đánh. ”“Chính sự gì?”Thật ra là có chính sự, nhưng mà hiện nay đại họa diệt tộc là đệ nhất đại sự của bọn họ, mà việc này hiện giờ chưa có đầu mối gì cả.
229 “. . . . . . ” Đáp án này làm cho Tiểu Bụi và Cửu Vương gia đều bị sét đánh. Làm hóa thạch một lúc, Cửu Vương gia đã nhịn một hồi rốt cuộc nổi bão. “Không biết ngươi còn giả cao thâm cái gì, làm người khác lãng phí nửa ngày!”Hoàng Phủ Dật thần sắc bình tĩnh ngẩng đầu lên, “Chân tướng mọi việc các ngươi tự đi điều tra, ta nói những lời này có ý chính là chúng ta phải đi rồi”.
230 Trong lòng Mộ Dung không ngừng nguyền rủa Tiểu Bụi, chờ Đóa Đóa đi rồi, hắn sẽ hầm Tiểu Bụi làm canh uống!Tiểu Bụi còn không biết bản thân trong suy nghĩ của người khác đã biến thành một nồi canh thịt, vẫn tiếp tục phóng hỏa.
231 Trước kia Mộ Dung trọng thương chưa lành nên chỉ có thể cùng Tiểu Bụi đánh ngang tay, hiện đã khôi phục, đương nhiên không chút khó khăn mà giành chiến thắng.
232 chỉ còn lại Đóa Đóa cùng Mộ Dung. . . . . . Trong lòng mắng hai tên huynh đệ vô lương đến triệt để, Mộ Dung cuối cùng cũng quay đầu nhìn Đóa Đóa. Con chim luôn phá phách trước mắt, giờ đột nhiên biến thành một soái ca, Đóa Đóa kỳ thật vẫn chưa quen.
233 Đóa Đóa chờ đáp án của hắn, mặt Mộ Dung lại vặn vẹo vài lần, cuối cùng vẫn trung thực thừa nhận. “Bởi vì chuyện liên minh với Thiểm Linh quốc. ”“Muốn ngươi đi hòa thân sao?” Đóa Đóa bật hỏi.
234 “. . . . . . ” Khi Mộ Dung nói câu này thì vẻ mặt hoàn toàn đau buồn phẫn nộ, Đóa Đóa thì lại bị đáp án này làm chấn động. Đều là người mạnh cả. . . .
235 Mộ Dung đen mặt nhìn. . . . . . sàn nhà, “Ta nói đi tìm nàng, thì sẽ đi tìm nàng!”“. . . . . . Ta đã xuất giá rồi. ”“Chỉ cần không phải lấy người là được!”“.
236 Ở phía xa xuất hiện một những chấm đen nhỏ, trong nháy mắt, bọn họ đã đuổi kịp tới trước mặt, vây quanh Mộ Dung cùng Đóa Đóa. Tốc độ này. . . . . . là đám sát thủ của Thiểm Linh sao?“Cuối cùng cũng đợi được ngươi xuất hiện rồi, Mộ Dung!”Mỗi người trong đám sát thủ đều hưng phấn, chưa hoàn thành nhiệm vụ Nhiếp Chính Vương bọn họ căn dặn, bọn họ cũng không dám trở về, liền luôn ở ngoài Vũ Linh quốc chờ đợi.
237 “Đừng có học theo con chim loè loẹt này, cùng ta mới có thể có tiền đồ. ”“. . . . . . Đứng một bên mà ngốc đi!”Còn mang theo Đóa Đóa nên lúc này Mộ Dung không thể đánh nhau với Tiểu Bụi, chỉ có thể mắng hắn hai câu.
238 Nhất thời bọn Tiểu Bụi đều oán khí ngút trời, cứ như là bị oan ức lắm vậy. Đóa Đóa thấy thế thì lắc đầu thở dài, lại có hai sinh mạng bé nhỏ dễ thương rơi vào móng vuốt ma quỷ của Hoàng Phủ Dât.
239 Chúng thị vệ cũng không muốn trả lời tiếp, rút đao định xông lên. “Dừng tay!” Đột nhiên có một tiếng nói hổn hển truyền tới, sau đó Bạch Tử Dạ đã lâu không thấy nay xuất hiện trước mắt mọi người.
240 Mộ Dung liếc mắt nhìn hắn một cái, “Ngươi làm phản từ lúc lên đường cho tới đây, mối thù ngươi chỉnh ta lúc trước ta còn chưa báo đâu”. “. . . . . . Hẹp hòi!”Cửu Vương gia nghiến răng kẽo kẹt kẽo kẹt, “Thù nhỏ như thế còn nhớ, mối thù khi ba tuổi ngươi ép ta giúp ngươi chép phạt Tam Tự Kinh một trăm lần ta đã quên từ lâu rồi!”.