281 “Đừng trách ta không cho ngươi cơ hội, ta đây liền giúp ngươi chọn, đánh một trăm roi. ”“. . . . . . Năm mươi!”Cảm thấy hắn không phải dọa nạt nàng, Trình Tuyết Y theo phản xạ kinh khủng hô to.
282 Người Trình Tuyết Y không động, Hoàng Phủ Dật đã quay đầu nhìn nàng, sau đó lại quay trở về. “Đóa Đóa, một mình ngồi vẽ đi, ta đi thẩm tra người trước.
283 “. . . . . . Ta không nói dối!” Trình Tuyết Y vội vàng biện bạch, “Ta nói thật, hắn đã hỏi ta có cách gì có thể khiến hai người mâu thuẫn. ”“Hắn nói chính là ‘mâu thuẫn’?”“Phải.
284 Hoàng Phủ Dật cười cười, “Cẩn thận lời nói của mình. ”“. . . . . . ” Mặc dù sắc mặt đã thay đổi mấy lần, nhưng dù sao hiện giờ đã tránh được một kiếp, Trình Tuyết Y vẫn tiếp tục giả đáng thương, hy vọng dáng vẻ ‘lê hoa đái vũ’* của mình có thể làm hắn thương xót.
285 Ví như Bạch Tử Dạ hoặc là Cửu Vương gia, cho dù là Tứ Hoàng tử hỏi, nàng cũng chỉ là đỏ mặt rơi lệ một chút. Nhưng nếu là người thích Vân Tri Hiểu, còn luôn bày kế muốn chia rẽ nàng và Hoàng Phủ Dật này hỏi, sẽ luôn khiến nàng cảm thấy không bình thường.
286 Mỗi ngày sau khi lâm triều kết thúc, Hoàng Phủ Dật đều về muộn hơn một khoảng thời gian so với người khác, cho nên chờ Bạch Tử Dạ chạy tới, tiểu đội “bắt gian” liền xuất phát.
287 Mạc Lương Ngôn đi tới, “Đã thấy chưa? Hiểu Hiểu, Hoàng Phủ Dật thật sự phản bội muội, lên giường với nữ nhân khác”. Gặp quỷ! Bạch Tử Dạ mắng một tiếng, đây là có chuyện gì.
288 Không thể mang Đóa Đóa bay ra ngoài, Cửu Vương gia đơn giản giả vờ bản thân ngu ngốc không biết làm gì, chỉ chửi Mạc Lương Ngôn ầm ĩ. Đóa Đóa không dấu vết lắc lắc cổ tay, tiếng chuông vang lên, nàng cầu nguyện Hoàng Phủ Dật có thể xuất hiện nhanh chút.
289 Trong mắt hiện lên sát khí, Mạc Lương Ngôn âm ngoan nhìn chằm chằm nàng, “Ngươi cho rằng ai cũng có thể giả mạo Hiểu Hiểu?”Đóa Đóa không bị thần sắc hắn dọa, tiếp tục bình tĩnh, “Vậy ngươi đóng kịch cũng thật giống nhỉ”.
290 Trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, Mạc Lương Ngôn âm trầm nói, “Ngươi không biết có một thứ gọi là điểm huyệt hả?”“Biết a. ” Đóa Đóa rất là nhu thuận gật đầu, cười tủm tỉm, “Tiểu Cửu, ra đây ra đây, nếu hắn điểm huyệt ta, ngươi cứ mổ ta một chút, tùy tiện bị thương cũng không sao”.
291 Thế nhưng Mạc Lương Ngôn vẫn cứ không nói một tiếng mà chạy cả ngày, thuộc hạ của hắn đã mấy lần yêu cầu đổi người nhưng đều bị hắn từ chối. Hiện giờ sắc trời đã tối, nhưng Mạc Lương Ngôn vẫn chưa kêu thuộc hạ nghỉ ngơi, bọn họ vẫn tiếp tục đi như ban ngày để cho kịp đường.
292 Ba ngày nay vẫn ngồi trên lưng hắn, không thấy mặt hắn, hiện giờ mới biết sắc mặt hắn kém đến nỗi giống như người chết, có hai đôi mắt vầng thâm đen thật lớn, hình như ngũ quan cũng có chút méo mó.
293 Một đám người hận đến nghiến răng nghiến lợi, trầm giọng tức giận, “Một con chim như ngươi cần son bột nước làm quái gì!”Bọn họ đã quan sát Đóa Đóa lâu rồi, biết nàng ta căn bản là không trang điểm.
294 Cửu Vương gia khinh bỉ nàng, “Hình dáng thì xinh đẹp, lại là đại tiểu thư Vân gia, còn có một vị hôn phu là Thái tử, xuyên qua thành người như vậy đương nhiên thích thú rồi.
295 “Chờ một chút!” Đóa Đóa đột nhiên lên tiếng, “Ta có vấn đề muốn hỏi!”Mạc Lương Ngôn ngừng tay, dùng ánh mắt lạnh giá hỏi nàng. Đừng sợ đừng sợ, cứ coi như mùa đông đến sớm vậy.
296 Đóa Đóa buồn bực , khoe khoang một chút cũng không có ai tin, nàng nhìn không giống cao thủ như vậy sao. . . . . . Hu hu!“Ta nói thật đấy, không tin thì ngay bây giờ ta sẽ làm trước mắt ngươi xuất hiện ảo giác cho xem!”Đóa Đóa nhảy từ trên ghế dựa xuống, cầm lấy giương đồng trên bàn đưa cho Mạc Lương Ngôn.
297 “Nhan, Đóa, Đóa!” Tiếng hét giận giữ nghiến răng nghiến lợi vang lên. “Ha ha ha. . . . . . ” Đóa Đóa và”con chim hồng nhỏ” tiếp tục vui vẻ cười to. Không thể đánh không thể giết không thể ngược đãi, ngay cả một biện pháp để trừng phạt cũng không có, Mạc Lương Ngôn phát hiện bản thân mình trừ việc tức giận trừng mắt nhìn nàng ra thì không còn việc khác để làm.
298 “Hoàng Phủ Dật là Thái tử tốt nha, người chuyên hiếp đáp dân chúng, cướp đoạt mồ hôi nước mắt người ta thành nghiện như Mạc Lương Ngôn, hẳn phải có tác phong của nhà giàu mới nổi chứ, nên có giường vàng, góc giường còn khảm vài viên dạ minh châu mới đúng a.
299 Đóa Đóa nói xong thúc giục Cửu Vương gia, “Yên tâm đi, ta thật sự không có việc gì, đợi nữa sẽ không còn cơ hội. ”Do dự một chút, Cửu Vương gia cắn răng nhổ một sợi lông chim của mình, “Giữ cho tốt, vạn nhất gặp nguy hiểm, ngươi còn có cơ hội thuấn di, có điều khoảng cách không xa, chỉ khoảng hai ba bước”.
300 . . . . . . Đóa Đóa ngây ngốc. Ô ô, đã nói không thể coi khinh người ta mà! Người ta là nằm vùng!“Ngươi tới đây làm gì. . . . . . ”Đóa Đóa cảm thấy đã không nén được cảm xúc đang dâng trào của mình, vẫn nhịn không được chạy ra góc tường vẽ vòng tròn.