161 “Nếu nhân từ nương tay, sao có thể sống nổi cuộc sống tranh đấu trong cung, lại càng đừng nói nói chuyện thuận lợi thừa kế ngôi vị hoàng đế. ”“. . . .
162 Thì ra biểu tình của Tri Hiểu phong phú như vậy a, trước kia trên mặt nhiều thịt lắm, bà còn tưởng con gái lớn của mình mặt không có biểu tình cơ. Cuối cùng hai người thương lượng nửa ngày, quyết định phái nhũ mẫu của Tri Dao đi giải thích cho nó xuân dược rốt cuộc có nghĩa là gì.
163 Ô ô, ai bảo ngươi không mua cột thu lôi, ai bảo không mua cột thu lôi, bị sét đánh cũng là đáng đời!Tự kiểm điểm mình một phen, Đóa Đóa rơi lệ hỏi cái bạn biểu ca còn chưa nhìn rõ mặt kia.
164 Mỹ nhân biểu ca nhướng mày, “Thần điểu?”Hả?Đóa Đóa rất kinh ngạc. Người bình thường lần đầu tiên biết con Phá điểu này chính là Thần điểu trong truyền thuyết đều sẽ bị sét đánh, nàng đã từng thấy người bị sét đánh đến cháy khét, bị sét đánh đến nhếch nhác, bị sét đánh đến miệng sùi bọt mép.
165 Đóa Đóa cảm thấy trước mắt mình đều là những ngôi sao nhỏ, đã cách ngất xỉu không còn xa nữa. “Không ai nhầm hết!”Phá điểu ngồi lên đệm, “Nam nhân kia không muốn người khác biết hắn là Nhiếp Chính Vương, bình thường đều lấy thân phận nam sủng của chính mình để gặp người khác”.
166 “. . . . . . ” Muội muội của Phá điểu. . . . . . “Ánh mắt đó của ngươi là ý gì!” Phá điểu nổi giận, “Muội muội ta với ngươi đều giống nhau!”. “À. . . .
167 Gì? Đóa Đóa hết sức ngạc nhiên, thì ra hắn cũng biết bí mật này!Phá điểu dựng lông, “Sao ngươi biết bí mật này!”. Hoàng Phủ Dật rất ung dung cười cười, “Vốn không biết, vừa mới đoán”.
168 Trên dưới Tây Nguyệt quốc lời ra tiếng vào, gần như tất cả mọi người đều nhận định lão hoàng thượng là hắn hại chết. Vì chuyện này, đám triều thần liền trực tiếp công nhiên công kích hắn khi lâm triều, hắn cũng không hề giải thích điều gì.
169 Căn bản là. . . . . . thứ nhất, lời truyền miệng không thể tin, cứ xem trước kia tất cả mọi người tưởng Vân Tri Hiểu là đệ nhất mỹ nữ trong kinh sẽ biết.
170 . . . . . . cha mẹ của các tiểu thư mấy ngày nay vì việc này đều chạy đến chỗ ta, phòng chừng trước sau gì những tỷ muội đã xuất giá của họ cũng sẽ chạy đến tìm con.
171 Hoàng hậu lại thở dài, giọng nói có chút bi ai, “Chốn hậu cung này. . . . . . chính là nơi mẫu bằng tử quý (mẹ vinh nhờ con), con nhất định phải cẩn thận.
172 Hoàng hậu nhìn nàng với vẻ mặt hiền lành, “Điều này thì có gì phải xấu hổ, ngốc nghếch cũng rất đáng yêu. ”“. . . . . . ” Ô ô. Đóa Đóa rơi lệ nhìn hoàng hậu nương nương, rất là đả kích tâm hồn yếu ớt của nàng!Nàng không ngu ngốc a, nàng thật sự thông minh không lộ ra ngoài thôi! Sao không ai tin a?Ô ô, hình là nàng che dấu quá sâu a.
173 Trên người bọn họ thực sự tìm không ra tiền lẻ. “Vậy không được qua!”Hai người bị hai con chim này chặn lại, lúc sau một tiểu thái giám sau lưng Phúc vương gia phản ứng nhanh.
174 Nàng tuyệt đối là hình mẫu thông minh nhưng không để lộ ra!Có điều Đóa Đóa không có cơ hội biểu hiện. . . . . . Đội ngũ đông đảo xác thực là đã đánh tới nơi rồi, nhưng cùng lúc trở về lại nhận được tin tức, Hoàng Phủ Dật vội vã từ ngự thư phòng gấp gáp chạy về.
175 Có điều Thái Tử cần dao chẻ củi cũ kỹ làm gì chứ?Tiểu cung nữ vô cùng khó hiểu, lưỡi dao cũng cong lại rồi, chém đồ vật gì cũng có thể phải tốn sức cả buổi ấy chứ.
176 Chuyện Hoàng tử nước láng giềng bọn họ đều đã nghe nói qua. Nữ nhân kia rất có mưu mô, sau khi lén lút cho Hoàng Tử dùng xuân dược, sáng sớm hôm sau nàng liền bỏ chạy, căn bản là không để Hoàng Tử xui xẻo kia biết đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
177 “. . . . . . ” Đóa Đóa thiếu chút bật cười ra tiếng, vội vàng nhịn xuống. Tiếng cưa gỗ khó nghe vang vọng trong phòng, hợp với lời nói cùng vẻ mặt chân thật của Hoàng Phủ Dật vừa rồi, một đám thiên kim tiểu thư bắt đầu có cảm giác xương cốt nhũn ra.
178 Hoàng Phủ Dật rất “vô tội” nhìn bóng dáng vị tiểu thư kia chạy như điên rời khỏi. “Ta chỉ bảo cô ấy tới thử cưa gỗ, cũng không phải cưa cổ ngay bây giờ, sao lại bỏ chạy chứ?”Nói xong hắn cười quay đầu nhìn các vị tiểu thư, “Các nàng có ai muốn đến thử không?”“.
179 “Ầm” một tiếng, Chung tiểu thư ngất xỉu. . . . . . Hoàng Phủ Dật dắt tay Đóa Đóa, cười đứng lên, phân phó đám cung nữ xem kịch tới choáng váng. “Phái người đến nhà các nàng báo một tiếng, đưa các tiểu thư về.
180 Tốc độ chạy trốn của mọi người so với ba ngày trước nhanh hơn rất nhiều a. . . . . . Hoàng Phủ Dật diễn đoạn kịch kia, vô hình trung làm tăng trình độ vận động của người trong cung, thật sự là so với người mỗi ngày uống một lít sữa còn cường tráng hơn a, khụ.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 50