101 Đóa Đóa chỉ ngây dại, nhưng Tâm Nhi đứng một bên lại tưởng Đóa Đóa bị Trình Tuyết Y “giáo huấn” không dám phản bác, vội vàng thay nàng nói chuyện. "Tính cách thái tử phi nhà chúng ta chính là đánh yêu như vậy, Thái tử cũng không yêu thích cái vẻ cứng ngắc của Trình đại tiểu thư đây.
102 "Nói cho ả biết!" Phá điểu rất ra dáng ông chủ vênh mặt. ". . . . . . " Đóa Đóa rất muốn đập đầu vào đậu hũ, nhỏ giọng nói với phá điểu, "Khụ, ta cũng không biết ngươi là cái gì.
103 "Được. " Chỉ là đi dạo trong cung một chút, Đóa Đóa cũng không cảm thấy có gì bất thường, cho nên không do dự mà đồng ý. Phá điểu đương nhiên cũng muốn như thế, bay thẳng lên trên xà nhà, “Ta nghỉ ngơi một chút.
104 Hoàng Phủ Hạo đối với vị hôn thê của mình nhìn như không thấy, y phục cũng chưa khoác vào, đi thẳng trước mặt Đóa Đóa. Sau đó hắn ngẩng đầu, nhếch khóe môi lên, nhìn Trình Tuyết Y.
105 Hoàng Phủ Hạo nhìn dáng tươi cười tuyệt mĩ của nàng, cũng nhếch môi cười. "Tiểu mỹ nhân, đừng vui mừng quá sớm, ta vừa nói chính là 『 có thể liền cố tình không cướp 』.
106 "Rất vui nha!"Đóa Đóa hưng phấn dị thường, "Giống như bay lên vậy!""Được, " Hoàng Phủ Dật bất đắc dĩ cười, "Sau này ta sẽ thường xuyên mang theo nàng chơi như thế.
107 Có lẽ do liên quan tới chất liệu gỗ, tiếng này quả thật rất biến ảo, cùng với tiếng bình thường không quá giống. "Hoàng cung to như thế, sao ngươi lại nghe thấy?"Hoàng Phủ Dật cười cười, "Đồ ngốc, ta biết võ công.
108 Tiểu nha đầu này không phải thật sự nghĩ rằng lý do này có thể lừa hắn chứ?Nhưng Hoàng Phủ Dật vẫn nghiêm nghị gật đầu với nàng, rồi liền. . . . Kéo nàng đến hôn nàng.
109 Bất luận là vấn đề này hay động tác của hắn, đều khiến Nhan Đóa Đóa mặt đỏ bừng. Ánh mắt của nàng liếc đến hộp trang sức, van cầu ngươi, tự mình bay lên đập ta ngất đi!Đáng tiếc hộp trang sức không hiểu nàng "liếc mắt đưa tình", nên vẫn thành thành thật thật nằm trên bàn.
110 Cung nữ hầu hạ đứng gần bọn họ đều hóa đá, này cũng quá trực tiếp rồi. . . . . . Hoàng Phủ Dật vẫn ôn hòa, "Tứ ca nói đùa rồi. ""Lão ngũ," Hoàng Phủ Hạo nhíu mày, "Ngươi có phải bị bệnh lâu, nên một chút sức để tức giận cũng không có? Ta đã nói đến mức này, ngươi còn cười được à?"".
111 Ách. . . . . . Đóa Đóa trợn mắt há hốc mồm nhìn nó ——Có lẽ phải gọi là "hắn". Nàng phát hiện mỗi khi phá điểu ở rất gần mình thì ngay sau đó nàng có thể gặp được một nam nhân vô cùng tuấn mĩ.
112 "À. . . . . . " Nhan Đóa Đóa bỗng nhiên tỉnh ra. Khụ, mấy truyện tiếu lâm nói cũng có chút đạo lý đấy chứ, mặc xong quần áo thực sự thiếu chút nữa không nhận ra.
113 Hơn nữa nàng nghe xong lời thổ lộ đã trực tiếp nói phải đi, từ chối kiểu này đã là không uyển chuyển cho lắm rồi đấy. Hoàng Phủ Hạo trừng mắt nhìn con phá điểu biết nói.
114 "Không có bí mật gì cả," Nhan Đóa Đóa nghiêm trang nói, "Tục ngữ có nói quân tử thẳng thắn. . . . . . "Khụ, dùng nhầm tục ngữ. . . . . . "Tóm lại chính là ý đó.
115 Thấy được nàng không tin, Phá điểu thực là cao ngạo hất đầu lên, cũng không giải thích nhiều. Xí, nó vốn đúng là cái gì cũng có thể!Trong cánh Phá điểu đột nhiên xuất hiện thêm một tờ giấy, đưa đến trước mặt Đóa Đóa, "Trên này viết cái gì vậy?"Trên giấy viết mấy chữ, nhưng không nhận ra được.
116 Phá điểu bay ra từ tay áo của Đóa Đóa, nhìn hắn chằm chằm, "Thế thân của Thái tử phải không?"Nó hừ một tiếng, "Gọi Thái tử lại đây, cho ta nhìn thấy hai ngươi xuất hiện cùng một lúc!"Hoàng Phủ Dật thực bình tĩnh, "Thái tử không có ở trong cung.
117 "Ngươi không cần biết. "Phá điểu mắt lạnh trừng hắn, Hoàng Phủ Dật bình tĩnh nhìn trả. Ánh mắt một người một chim cách khoảng không chém giết, trong không khí giống như đang xẹt lửa.
118 Hoàng Phủ Dật mắt lạnh nhìn nó, xem ra hắn không đoán sai, "nó" thật sự thích Đóa Đóa. . . . . . . thật chấn động. Trong lòng đang suy nghĩ, phá điểu đột nhiên bay tới rất gần hắn, "Ta lập tức đem tiểu ngu ngốc kia đi!"Đột nhiên ra tay, Hoàng Phủ Dật bắt lấy nó, nhíu mày cười nhạt, "Ta cũng có thể lập tức bóp chết ngươi.
119 Đóa Đóa cũng không biết tâm tư nhỏ của nó, cùng Hoàng Phủ Dật ở bên ngoài chơi một vòng, trở về liền ngủ. Lửa giận đằng đằng nhìn người nằm trên giường, cánh phá điểu phẩy phẩy.
120 Nàng kinh ngạc đến mắt sắp rớt nhìn nam nhân gần như lộ ra trọn vẹn bên giường, há miệng định kêu to. . . . . . Phản ứng cực mau, Mộ Dung vươn tay che miệng nàng, ngăn nàng gọi Hoàng Phủ Dật đến.