181 “Dạ” Không thể xem kịch hay, bọn họ đồng loạt tiếc nuối rời đi. Đợi mọi người vừa rời khỏi, Mạc Lương Ngôn liền lên tiếng. “Hiểu Hiểu, rất lâu rồi ta chưa trở về Vân gia, mọi người ở kinh thành không biết quan hệ thân thích của chúng ta, hiện giờ muội là thái tử phi của Kì quốc, không nên để cho người khác biết ta là biểu ca của muội.
182 “Khụ, à ừm. . . . . . uống trà đi. ”“Hiểu Hiểu,” Mạc Lương Ngôn rũ mắt xuống, “Ta vẫn không quên ước định trước đây của chúng ta, ngọc bội năm ấy muội trao cho ta, ta vẫn giữ gìn.
183 “Ta không phải nam sủng. ”Mạc Lương Ngôn nâng mắt lên, cười cười với nàng, “Hiểu Hiểu, mặc kệ muội có tin hay không, nhất định phải giữ kín bí mật này giúp ta, trừ phi muội không bao giờ… muốn nhìn thấy ta nữa, hy vọng ta chết.
184 Hình như hắn thật sự rất thích Vân Tri Hiểu nha. . . . . . Nhiều năm vậy rồi mà hắn vẫn còn giữ lời thề lúc nhỏ trong lòng, chỉ với phần tâm tư này thôi cũng đã khiến nàng cảm động.
185 Đóa Đóa không muốn phá vỡ cổ tích tình yêu trong lòng, “Mạc Lương Ngôn đối với nàng ấy thâm tình như thế, năm đó hai người bọn họ nhất định là từng yêu đến khắc cốt ghi tâm.
186 “. . . . . . Không được!”Hoàng Phủ Dật vô cùng “khổ sở” mà thở dài, “Xem ra nàng không phải thật sự tha thứ cho ta rồi. ”Ô ô, đừng tưởng nàng không nhìn ra hắn đang giả vờ.
187 Đóa, “Đóa Đóa. ”Hắn cười gọi nàng. Đóa Đóa đang vẽ vòng tròn liền quay đầu, thấy hắn không đặc biệt bại lộ, nhưng vẫn rất nam sắc dụ người. . . . . . Mây bay, thần mã đều là mây bay.
188 Hiện tại biểu hiện của nàng thật sự rất bình tĩnh! Nhan Đóa Đóa thật vui mừng nghĩ. “Ta sợ dọa nàng, cho nên định từ từ, hôm nay để nàng thích ứng trước một chút.
189 “Thái tử phi, ngài không phải thi tính đại phát sao? Làm một bài thơ cho chúng ta nghe đi. ”Cho tới bây giờ chưa từng nghe qua thái tử phi ngâm thơ, tất cả mọi người rất ngạc nhiên.
190 Đám người vây xem sau khi kinh ngạc chạy như điên theo đều “hiểu rõ” gật đầu. Thi nhân a. . . . . . Từ xưa tài tử thường làm ra những hành động ngoài dự đoán của mọi người, có lẽ tài nữ cũng vậy!Ô ô ô.
191 Hắn không khỏi xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Đóa Đóa, nếu lúc nói chuyện đừng có nghiến răng nghiến lợi như thế thì càng giống thật nha. Đóa Đóa xách thùng nước lên, “Đi thôi, trở về.
192 Sao lại khéo thế a?Có phải lần trước Thái tử phi lừa bọn họ không, thật ra lần đó chính là chảy máu mũi hả?Aiz, thói đời ngày nay, lòng người không chân thành a, ngay cả thái tử phi đơn thuần đáng yêu của bọn họ cũng học lừa người, thật.
193 “. . . . . . ” Ô ô, nàng van cầu hắn, coi nàng là người ngoài đi mà!Chỉ là Hoàng Phu Dật không để ý đến kêu gào nhỏ bé ở đáy lòng nàng, lập tức kéo nàng vào tẩm cung.
194 Ô ô, đấm nền nhà khóc lớn. . . . . . Nhìn tên sách hình như là chỉ là loại phổ biến bình thường, nhưng hắn học cái đó làm gì chứ!Tiểu nha đầu này có phải vẫn chưa ý thức được nàng đã đem lời trong lòng thể hiện ra hết rồi không?Cố nhịn cười, Hoàng Phủ Dật vô cùng nghiêm túc nói, “Đương nhiên phải học, trước đây không có kinh nghiệm, không phải nàng cũng vừa mới nói tri thức nào cũng phải biết một chút sao?”Bi phẫn.
195 “Nói đến câu nào rồi?”Bởi vì biết rõ Đóa Đóa có tật hay liên tục thầm nhắc nhở chính mình trong lòng, Hoàng Phủ Dật đột nhiên hỏi như thế. “Sắc tức thị không, không tức thị sắc.
196 Hoàng Phủ Dật rất “săn sóc” , “Không phải canh giờ này nàng phải ở yên chỗ này sao?”“Nhưng chuyện chàng tắm nước nóng quan trọng hơn!” Vẻ mặt Đóa Đóa như “Chàng là Lão Đại”.
197 Sau khi sửa sang lại biểu cảm, Đóa Đóa liền không để ý tới phù vân bên cạnh, chuyên tâm nghĩ tới “phong cảnh thôn quê”. Sau đó, nàng nước mắt doanh tròng, phát hiện trong tưởng tượng chính là gương mặt yêu mị của Hoàng Phủ Dật, còn nữa… hắn không có mặc đồ.
198 Ô ô, bây giờ thật đúng là thấy rõ. . . . . . một lỏa nam a!Nửa thân trần, nửa thân trần. . . . . . Đóa Đóa an ủi mình. Nhưng nửa thân trần còn lại đang giấu dưới nước! Lệ rơi.
199 Hoàng Phủ Dật nở nụ cười, nói không chừng hắn cuối cùng vẫn bất kể nàng có đồng ý hay không, trực tiếp tấn công. ————Mọi người trong Đông cung vô cùng nghi hoặc.
200 “Ngươi về rồi?” Đóa Đóa có chút kinh ngạc, “Vài ngày nay ngươi đi đâu? Ta còn tưởng ngươi bị Tiểu Bụi mang đi rồi. ”Giọng Phá điểu nghiêm túc, “Ngươi theo ta đi một chuyến.