81 Lộ Thiến Á đối với Mễ Á công quốc quen thuộc phi thường, bởi vì tinh linh sâm lâm cách nơi này không xa, nàng mỗi lần trở về đều đi qua đây. Do đó, nàng bắt đầu làm hướng dẫn viên, đưa mọi người dạo chơi khắp đường lớn hẻm nhỏ tại Mễ Á công quốc.
82 Là nàng. Thấy được thân ảnh lơ lửng ngoài cửa sổ, Long Nhất đột nhiên cứng người lại, trên mặt lộ ra vẻ không dám tin vào mắt mình. Cơn gió ôn hòa thổi nhè nhẹ, làm lay động tà áo của người thiếu nữ.
83 Long Nhất cũng không muốn để Long Linh Nhi kéo dài thêm nữa. Hắn vận dụng Càn Khôn Đại Na Di tới cực hạn, thân hình từ trên không xuất hiện đằng sau lưng nàng, cự kiếm mang theo hàn khí kề sát vào cổ nàng.
84 Nghe được lời của Tây Môn Vô Hận, Long Nhất như bị ngũ lôi đánh trúng, đầu óc trống rỗng. Sao có thể như vậy? Vô Song tử trong thuỷ tinh quan tỉnh lai về sau luôn luôn tốt lành mà.
85 Ánh mặt trời buổi sớm nhuộm hồng những đám mây nơi chân trời, phản chiếu qua rừng thông trên dãy núi, hiện ra vẻ tươi đẹp mà hùng tráng. Trở về lữ điếm, Lãnh U U và Lộ Thiến Á lập tức nghênh tiếp, quan tâm nhìn về phía Long Nhất.
86 Vừa mới bước vào vùng biên của sâm lâm, họ liền nghe thấy vài tiếng vèo vèo, vài mũi tên bắn xuống ngay dưới chân. Sau đó, từ trong sâm lâm, đội tinh linh hộ vệ mười người bước ra.
87 Long Nhất nhìn tinh linh Nữ Vương cười khẩy, như chế nhạo lại như đang khiêu khích. Đột nhiên hắn ọc một tiếng phun ra một ngụm máu tươi. Vệt máu đọng lại bên khóe miệng vẫn giữ nét cười, vẽ nên một vẻ tà ác quỷ dị khó nói thành lời.
88 Bóng đêm thâm trầm, ánh trăng non mới nhú đang chiếu soi xuống mặt hồ, phản xạ lên những tia sáng bàng bạc lạnh lẽoMột góc của chiếc hồ bao phủ tầng tầng lớp lớp những loài thực vật bò sát đất, bên trong đang truyền ra những thanh âm đùa giỡn với nước cùng tiếng cười trong như chuông bạc.
89 Không khí trong tinh tinh sâm lâm luôn luôn trong lành tươi mát, đặc biệt là vào buổi sáng sớm, từng cơn gió cuốn theo hương thơm u nhã của các loài hoa trộn lẫn cùng sự thanh khiết của thảo mộc đi vào từ cửa sổ, làm say lòng người.
90 Hoành đoạn sơn mạch đứng hiên ngang giữa khoảng trời đất, nguy nga hùng vĩ,quái thạch lởm chởm, cao không thấy đỉnh, uốn lượn hàng ngàn dặm. Mọi người đều cho rằng đây là điểm cực tây của Thương Lan đại lục.
91 Long Nhất chợt nhớ lại thanh âm run rẩy đầy xuân ý nghe được lúc sau cùng, ánh mắt không kìm được liền lộ vẻ kỳ quái. Khi đó hắn còn chưa kịp phản ứng, bây giờ ngẫm lại tựa hồ rất khả nghi.
92 Y Lộ Na đích thực có bản lĩnh, miệng lưỡi như thể phết thêm mật ngọt, phối hợp với bộ dạng đáng thương, rất mau chóng nắm được tín nhiệm của Lãnh U U và Vô Song.
93 “Động thủ” Long Nhất hét lớn một tiếng, thân hình giống như diều hâu bổ nhào về phía đám pháp sư xung quanh, hắn tuyệt đối không thể để bọn chúng hoàn thành việc niệm chú ngữ.
94 Hoàng hôn mênh mông, làn sương mù nhè nhẹ từ trong thác nước lan tỏa phiêu tán khắp nơi, mang lại từng đợt cảm giác sảng khoái mát mẻ. Đây là một khoảng trống bằng phẳng được kiến tạo một cách thần kỳ trên vách đá dựng đứng nơi tận cùng dãy núi, hai bên là những thác nước từ trên cao chảy xuống luồn qua khe núi thành những dòng suối nhỏ, hình thành nên một con đường thẳng tới ngọn thác hùng vĩ đang đổ xuống.
95 Vô Song từ từ mở cặp mắt ảm đạm, ánh mắt có chút mơ hồ, mệt mỏi. "Vô Song, tỷ tỉnh rồi à? Tỷ có mệt không? Có muốn ăn gì không?" Lãnh U U giúp Vô Song ngồi dậy, vui vẻ nói.
96 Cố đè nén dục hỏa xuống, Long Nhất ôn nhu mặc lại dục bào cho Lãnh U U. Nhìn thân hìnhtuyệt mỹ dần dần khuất sau tấm áo mỏng, trong mắt hắn lộ ra vẻ tiếc nuối bất dắc dĩ.
97 “Đúng đó, ta không hiểu, chỉ có ngươi hiểu. ” Ngu Phượng đột nhiên hét thẳng vào mặt Long Nhất, quay người bước ra cửa, nước mắt trào ra không gì ngăn nổi.
98 Gió đưa hoa tuyết bay lượn khắp nơi tạo nên một mảng không gian đầy những điểm bạch sắc lấm chấm. Long Nhất bước vào đại sảnh Phượng Hoàng lữ điếm, tuyết bám đầy người.
99 Vài ngày sau, Long Nhất cuối cùng cũng đến được vùng băng nguyên. Hắn quan sát quanh khung cảnh thần kỳ này, trong lòng cảm thán không ngớt. Đây là một thế giới thuần màu trắng, trắng tới mức không lẫn chút tạp chất nào, chỉ thấy rằng ngoài băng tuyết ra, không còn một thứ gì khác.
100 Hồi lâu, Ngu Phượng rụt lại, sắc đỏ hồng vẫn bao lấy khuôn mặt xinh tươi, ngọc thủ giữ nơi trái tim đang loạn nhịp. Nàng nói tiếp: “Chàng giờ đã bị thiếp đặt dấu ấn rồi, sau này chàng chính là người của thiếp!”Ách.