121 “Nam sinh dừng bước!” Long Nhất có chút sầu khổ nhìn cái biển báo hiệu ở ngay cổng lớn của nữ sinh túc xá, trong lòng không ngăn nổi bật thốt lên. Chẳng lẽ không cần biết ở không gian nào, nữ sinh túc xá đều có dạng này sao? Đích thực là biến thành mất nhân tính hết rồi.
122 Long Linh Nhi nghiến răng, không khỏi tức giận với chính bản thân mình. Tức giận làm sao lại vô dụng để cho tên nam nhân đáng ghét bất ngờ hôn tới mức làm tim đập rộn lên.
123 Lâm Na xấu hổ muốn chết. Nữ nhi chưa chồng như nàng mà thiếp thân nội y không ngờ bị một nam nhân nắm trong tay, hơn nữa lại còn là trực tiếp lấy ra từ trong người nàng nữa.
124 Long Nhất giơ tay chặn, kéo chiếc gối đánh tới lại, bất chợt vươn mình tới ép lên thân nàng. Bộ ngực trần của hắn chỉ ngăn cách với ngọc phong cao vút mà mềm mại của nàng qua một lớp áo ngủ mỏng manh, cảm giác mềm mại đó khiến cho Long Nhất sảng khoái tiêu hồn.
125 Long Nhất vẫy tay chuyển thân rời khỏi, không thèm ngoái lại chút nào nhìn mười tên dong binh thuộc Thiên Lang dong binh đoàn đang nằm gào khóc trên mặt đất.
126 Long Nhất thờ ơ dạo chơi trên đại lộ, rẽ trái rẽ phải đi vào trong một ngõ hẻm, rồi đột nhiên biến mất vào không khí. Hai tên theo dõi thấy tình hình không ổn, lập tức xuất hiện rời khỏi góc ẩn nấp.
127 Thiếu nữ có cặp đồng tử trong suốt kỳ dị đó nháy mắt, chuyển thân ngoan ngoãn lùi lại. Lúc này, ma pháp sư của Bạo Hùng dong binh đoàn đồng loạt niệm chú thi phóng ra một phòng hộ kết giới.
128 Phát tiết ra xong, Long Linh Nhi bình ổn lại được đôi chút. Nàng nhấc đầu ra khỏi, nhìn lên vết thương máu chảy đầm đìa mà ngẩn người ra, cả khóe miệng của nàng cũng chảy ra vệt máu đỏ tươi.
129 Long Linh Nhi mở đôi mắt sáng như sao ra, chợt phát hiện trên giường chỉ có một mình nàng, còn Long Nhất kẻ hôm qua đồng sàng cộng ẩm thì đã không biết đâu mất.
130 Tiếng huyên náo càng lúc càng lớn, khắp nơi tràn ngập những lời oanh oanh yến yến thì thào nhỏ to cùng tiếng hô kinh ngạc. Từng cái đầu thò ra từ các cửa sổ túc xá, ở xa xa còn thấy cảnh tượng hoành tráng phi thường, trên các bức tường cũng lộ ra rất nhiều cái đầu đang nhìn vào.
131 Trước kia, tại trận ma pháp sư đại chiến nơi hoang mãng tiểu trấn Long Nhất từng thấy ma pháp lĩnh vực của hỏa hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư. Bên trong lĩnh vực của ông ta, hoàn toàn không cảm thụ được ma pháp nguyên tố, do đó không thi phóng được ma pháp, nghĩ rằng với đấu khí lĩnh vực này cũng là đại đồng tiểu dị.
132 Hùng Bá tâm tình hớn hở trở về nhà, hắn vừa mới lĩnh một nghìn tử tinh tệ tiền thưởng đưa huynh đệ đi ăn nhậu ở Túy Hương lâu một trận. Đây là nhiệm vụ thoải mái nhất kể từ ngày hắn tạo dựng nên Bạo Hùng dong binh đoàn, diễn tấu hài mà cũng có thể nhận được nhiều tiền như thế, món này đích thực là quá hời đi.
133 Lâu sau, trung niên mĩ phụ thở dài, đôi mắt bao phủ bởi sự cô đơn trống vắng bất tận. “Nam nhi Tây Môn gia tộc đều phong lưu thành tính. Gia gia ngươi như vậy, phụ thân ngươi cũng như vậy, còn tên hỗn tiểu tử ngươi… ai, sau này phải tốt với Long Linh Nhi, còn nữa, không được khi phụ muội muội ngươi.
134 Long Nhất nhún vai, cười một cái không nghiêm túc gì cả. Hắn hiện tại đang có chút đau đầu tìm cách xử lý. Nếu mấy nha đầu bên ngoài mà không đi, hắn chẳng phải cứ co rúm ở trong này sao.
135 Cuốn Ngân Bình Mai này ở Thương Lan đại lục được liệt vào hàng cấm thư, nguyên nhân là bên trong ẩn chứa miêu tả về tình dục. “Các nàng biết cuốn sách này? Lẽ nào các nàng cũng đã đọc rồi?” Long Nhất cười he he.
136 Long Nhất kêu lên một tiếng thảm thiết bất lực nhìn Long Linh Nhi. Nữ nhân trong sinh lý kỳ quả nhiên hỉ nộ vô thường mà. “Ngươi vừa mới nghĩ gì? Cười thấy mà đáng ghét.
137 Long Nhất cười he he nói không vấn đề. Thấy đã đến thời gian ăn bữa tối, hắn liền nhiệt tình đặt tay lên vai Lăng Phong, cười nói: “Huynh đệ. Hôm nay ta mời ngươi tới Túy Hương Lâu đánh chén một bữa, luôn tiện giao lưu tình cảm nữa.
138 Nghe được tiếng rên rung động cõi lòng như thế, hỏa nhiệt trong đầu Long Nhất bốc từng cơn, tim đập loạn vài nhịp, trong đầu hiện ra hình ảnh hai cơ thể mềm mại xích lõa ôm ấp làm trò giả phượng hư hoàng.
139 Long Nhất nói xong chân khẽ điểm, thân hình như hóa thành làn khói mỏng bay lên theo đường cũ. Tấm gỗ lát trần đã được đặt vào đúng vị trí ban đầu, từ bên ngoài không nhìn thấy chút khác biệt nào.
140 Đến thời gian của bữa sáng, Long Nhất và Lăng Phong đi đến nhà ăn của học viện. Cả hai đều là nhân vật phong vân của học viện, chuyện đi trên đường bị chỉ chỉ trỏ trỏ là không thể tránh khỏi.