141 Long Nhất vừa ngồi xuống chỗ của mình, trong lòng liền thầm than thở. Thánh Ma học viện này thực là quá vô nhân tính. Sao lại mỗi người một bàn, còn đặt cách xa nhau nữa chứ.
142 Tây Môn Vô Hận vừa ngước mắt lên muốn nói lời xin lỗi thì ngay lập tức trông thấy một đôi đồng tử trong suốt. Nàng không khỏi cả kinh lùi lại hai bước, vừa hay chui vào lòng Long Nhất.
143 Long Nhất thấy không còn sớm nữa, thân hình đột nhiên chậm lại, đại thủ vung lên bắt lấy hai ngọn băng tiễn phóng tới như bay, xoa xoa vào tay. Chúng liền biến thành băng phấn.
144 Thủy Nhược Nhan lạnh lùng nhìn Long Nhất, hừ lạnh nói: “Hôm nay hẵng tha cho cậu, đi đi. ” Nói rồi nàng bước đi ra trước. Long Nhất cười hắc hắc, thân hình tạo thành nơi không trung một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt đã chắn trước mặt Thủy Nhược Nhan.
145 Sắc mặt Lăng Phong đại biến. Long Nhất là Tây Môn gia tộc nhị thiếu gia từng cường bạo Long Linh Nhi như lời đồn sao? Nàng không dám tin. Dù mới ở cùng hắn chưa lâu nhưng nàng tự nhận thấy mình không thể nhìn nhầm, trừ phi tin đồn nhảm.
146 Nhìn sợi dây chuyền lam sắc ấy, Long Nhất bỗng nhớ ra lần đó mình lấy được từ Mễ Á hoàng hậu ở Túy Hương Lâu. Đây đúng là một dây chuyền ma pháp có khả năng báo động, lúc này nó phát sáng nghĩa là…Long Nhất lấy sợi dây chuyền đó ra khỏi không gian giới chỉ, xem đi xem lại dò xét.
147 Long Nhất hơi ngạc nhiên. Dẫu địa vị của hồ tộc là ở thú tộc là rất thấp, cũng không có năng lực thực chiến gì nhưng nếu cả hồ tộc hợp lại như Mễ Á hoàng hậu vừa nói thì sao? Mĩ nữ hồ tộc giọng nói lay động lòng người, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, thêm vào đó là mị thuật lừng danh, sẽ tạo thành vũ khí hồng phấn cực kỳ lợi hại.
148 Long Nhất đang cắm đầu cắm cổ tiêu diệt phần ăn sáng trên bàn chợt một trận gió thơm thổi đến, mắt hơi tối lại, có người chắn trước mặt hắn. Long Nhất ngẩng đầu lên bắt gặp ngay Tây Môn Vô Hận và Long Linh Nhi tràn đầy sức sống đang đứng trước mặt.
149 Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Long Nhất, Nạp Lan Như Nguyệt dừng lại quay đầu nhìn. Vừa thấy Long Nhất đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn mình, nhãn thần của nàng thoáng qua một sắc thái lạ lùng rồi xấu hổ tránh khỏi ánh mắt hắn.
150 "Trên thế giới này có những chuyện không thể nào làm nổi. Ta không giúp nàng được, còn nếu lão đầu gọi ta về đúng như nàng nói, ta cũng không nhất định phải về.
151 Thời gian ngọt ngào quả thích thú vô cùng. Đêm đó Long Nhất và Long Linh Nhi nằm bên nhau, nói không biết bao nhiêu lời ngọt ngào, làm cho Long Linh Nhi say giấc rồi mà gương mặt xinh tươi còn đọng nụ cười.
152 Long Linh Nhi thấy ngạc nhiên bởi phản ứng kỳ quái của Tây Môn Vô Hận, vội rời khỏi giường đi tới bên cạnh nàng nhìn xuống, phát hiện Long Nhất đang đợi nàng ở dưới bèn hỏi: “Sao vậy Vô Hận?”“Không sao, ta muốn xem coi nhị ca có còn ở đó hay không thôi.
153 “Xú nhị ca, huynh gặp phải phiền phức rồi. ” Tây Môn Vô Hận đá cho Long Nhất một cước dưới gầm bàn. Long Nhất ngẩng đầu lên nhìn theo ánh mắt của Tây Môn Vô Hận, trông thấy Thủy Nhược Nhan mặt đầy nộ khí bước về phía hắn, trong lòng không khỏi chán ngán.
154 Long Nhất hưng phấn đọc hết toàn bộ cuốn bút ký, cuối cùng phát hiện lời cảnh cáo của tác giả, nói rằng từ lý luận sang thực tiễn vẫn chưa từng thành công, lại còn sinh ra mấy vụ nổ ma pháp nguyên tố nữa khiến cho hắn nhất thời sầu muộn vô cùng.
155 Lăng Phong ngạc nhiên quan sát mười tám bộ khô lâu của Long Nhất, đột nhiên nói vui: “Điều huynh nói làm sao có thực được, khô lâu mà có thể sản sinh ra ý thức?”Long Nhất mỉm cười, không dây dưa với vấn đề này nữa.
156 Long Nhất nhắm chặt mắt lại, tinh thần lực ngưng tụ cao độ, hắc ám ma lực mạnh mẽ từ ý thức hải tán phát ra, tuôn đến thông đạo không gian được tạo ra bởi chú ngữ.
157 Bốn người vừa đi tới Túy Hương Lâu vừa cãi cọ. Thực ra vốn chỉ có Long Nhất và Thủy Nhược Nhan đấu khẩu thôi. Hai người này dường như ngứa miệng, bất kể đối phương nói gì nhất định phải lôi sách vở ra phê bình kẻ kia là sai bét.
158 Nạp Lan Như Nguyệt bước vào thư phòng của Phổ Tu Tư thấy ông đang ngồi vuốt bộ râu đỏ như lửa nhắm mắt trầm tư, phảng phất không phát giác ra nàng đã bước vào.
159 Long Nhất vô thức nhắm hai mắt lại. Quang mang cường liệt như thế rất dễ làm mắt bị thương. Khi hắn mở mắt ra liền phát hiện Hắc Ám Ma Ngọc đang nằm yên dưới đất còn Thiên Ma Thạch trên tay đã biến mất không thấy đâu.
160 Lăng Phong nhắm hai mắt lại, càng lúc càng sát gần hơn, gần tới mức cảm giác được hơi thở nóng ấm nơi mũi hắn phả vào mặt. Đúng vào lúc bốn bờ môi tiếp xúc, Long Nhất đột nhiên lẩm bẩm: “Ti Bích, nàng ở đâu?”Lăng Phong sợ nhảy dựng lên, tim đập như ngựa hoang thoát cương, đầu óc căng thẳng muốn ngất xỉu.