201 Tây Môn Vô Hận chỉ cảm thấy trong lòng hoảng loạn, hàng ngàn hàng vạn ý nghĩ phức tạp cuộn lên trong tâm tư nàng, không ngừng gây xáo trộn. Nàng chậm chạp lê bước xuống lầu, ra khỏi khu nhà túc xá, ngồi xuống băng ghế đá dưới gốc cây đại thụ trong sân, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng có chút sợ hãi có chút mơ màng.
202 Khi bầu trời phương đông hừng lên một vệt sáng trắng bạc, Cuồng Long đế quốc Đằng Long thành, tại Tây Môn gia tộc phủ đệ, trong thư phòng Tây Môn Nộ ma pháp đăng vẫn tỏa sáng như cũ.
203 Có lẽ trở về là một lựa chọn không sai lầm. Long Nhất trong lòng thầm nghĩ. Bất quá hắn tuyệt không muốn cuốn vào vòng ân ân oán oán giữa các gia tộc môn phiệt.
204 Tây Môn Vô Hận quay đầu nhìn lại, vẻ mặt cứng đờ sau đó lại khôi phục như bình thường. Nàng cười nói: "Linh Nhi, ngươi dậy rồi à, mau đến xem nhị ca làm tóc giúp ta, có đẹp không?"Long Linh Nhi rụt rè liếc mắt nhìn Long Nhất, rồi bước tới, lẳng lặng ngắm kiểu tóc mới lạ đáng yêu đó của Tây Môn Vô Hận, bên tai dùng sợi tóc tết thành hai đóa bách hợp, mái tóc dài buông xuống sau lưng, quả nhiên là đặc biệt xinh đẹp.
205 "Nàng muốn làm gì?" Long Nhất nuốt nước miếng đánh ực hỏi. "Làm gì? Ta đánh chết cậu. " Thủy Nhược Nhan nhảy xổ vào người Long Nhất, rồi vừa cào, vừa cắn, khiến cho Long Nhất dở khóc dở cười.
206 Long Nhất há mồm trợn mắt đứng ngây ra tại chỗ. Trời ạ, hắn nhìn thấy gì thế này? Chỉ thấy cả căn phòng là một mớ bừa bộn không chịu nổi, có dấu vết lửa cháy còn có dấu vết đóng băng.
207 Phổ Tu Tư hừ một tiếng, nói: “Ngươi lừa ta a, Ma Ảo sâm lâm cho dù thần bí nhưng không thể có rồng a. Long tộc mặc dù đã rất lâu không xuất hiện, nhưng ta biết lãnh địa của họ tuyệt đối không phải ở trong Ma Ảo sâm lâm”.
208 Sáng sớm hôm sau, Long Nhất liền dẫn Long Linh Nhi cùng Tây Môn Vô Hận bắt đầu chuyến đi tiến về Tinh Linh sâm lâm. Tinh Linh sâm lâm cách Mễ Á công quốc tịnh không thể tính là xa, mấy ngày thời gian là đã đến nơi rồi.
209 “Thế ý nàng là Lộ Thiến Á có mắt như mù chứ gì?” Long Nhất nheo mày hỏi. Ny Tạp tức thì ngẩn ra, dù cho hồi đáp là đúng hay không đều không ổn, chỉ biết giận dữ dậm dậm chân, quay lưng không lí gì đến hắn nữa.
210 Tinh Linh nữ vương vẫn lẳng lặng ngồi trên ghế thủ tọa, không lên tiếng đánh thức hai người đang chìm đắm trong niềm vui trùng phùng. Bà ta biết rằng, thời gian ở chung của hai người cũng không có nhiều, một khi Long Nhất đi rồi thì không thể chỉ vài tháng ngắn ngủi là có thể gặp lại nhau.
211 Ánh nguyệt quang mông lung từ ngoài khung cửa sổ chiếu rọi vào khiến cả căn phòng nhuộm thành một phiến ngân bạch mờ ảo. Những hơi thở gấp gáp nặng nhọc, tiếng rên rỉ đê mê cùng với những tiếng càch cạch từ chiếc giường gỗ vang lên, kết hợp lại với nhau tạo thành một khúc nhạc dâm mị làm mê mẩn tâm chí của con người.
212 Tinh Linh Nữ Vương gật đầu, trông có vẻ như đang suy nghĩ điều gì. Từ khi mới lần đầu nhìn thấy Long Nhất, bà ta đã biết hắn tuyệt đối không phải là hạng nam nhân cam chịu bình thường.
213 Long Nhất lên đường, dẫn theo Man Ngưu, Tây Môn Vô Hận cùng Long Linh Nhi. Lộ Thiến Á dựa sát vào Tinh Linh Nữ Vương, đôi mắt ngân ngấn nước mắt nhìn theo bóng ảnh của đám người Long Nhất xa dần, trong lòng có cảm giác trống rỗng.
214 Khi bóng đêm dần buông, Long Nhất trong lòng có chút không yên đi trên con đường nhỏ ở hậu sơn Thánh Ma học viện, còn Man Ngưu câm lặng lầm lũi đi phía sau hắn.
215 “Lão gia, lão gia, thiếu gia đã đến ngoài cổng thành rồi. ” Phủ đệ Tây Môn gia tộc khu thành đông Đằng Long thành xuất hiện một người dáng dấp như gia đinh phóng nhanh qua đình viện, vừa chạy vừa la to.
216 Tây Môn phủ đệ vô cùng rộng lớn, hậu viện là nơi ở của nữ quyến, còn có một hoa viên siêu rộng. Tại Cuồng Long đế quốc, trừ ngự hoa viên của hoàng cung ra, thì hoa viên này của Tây Môn gia tộc là lớn nhất.
217 Nam Cung Hương Vân liều mạng vùng vẫy vài cái, nhưng bắp chân nhỏ nhắn bị kẹp giữa hai chân Long Nhất giãy dụa như thế nào cũng không thoát ra được. Nàng xấu hổ giận dữ ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy vẻ mặt tươi cười dâm đãng của Long Nhất, lông mày giãn ra mắt mở lớn như có phần say mê, ngay giữa lúc đó đột nhiên kinh hãi khi cảm thấy mũi chân mình chạm phải một dị vật gì đó cứng cứng.
218 “Tây Môn thiếu gia! Thật đúng là người rồi! Cuối cùng thì thiếu gia cũng trở về! Chúng huynh đệ chờ đợi thiếu gia đến là khổ!” Hai vị quý tộc công tử nhanh chóng nhảy đến ôm chân Long Nhất khóc gào rất thảm thiết.
219 Long Nhất nhíu mày, nghi hoặc nhìn Tiểu Y, không biết biểu tình trù trừ kiểu này là có chuyện gì. “Thiếu gia, người thật sự muốn lưu Lệ Thanh lại bên người sao?” Tiểu Y khẽ ngẩng đầu lên hỏi, đôi mắt trong suốt lộ ra vẻ do dự.
220 Long Nhất đi theo Tây Môn Nộ tiến vào thư phòng, ngồi xuống đối diện với lão. Tây Môn nộ yên lặng chăm chú nhìn khuôn mặt đẹp trai giống hệt lão của Long Nhất.