221 Long Nhất nhìn thấy biểu tình như thế của Lệ Thanh, trong lòng đã hiểu rõ ràng. Tên nam tử lãnh khốc này kỳ thật tịnh không giống biểu tình lãnh khốc bên ngoài.
222 Long Nhất đang nằm trên bãi cỏ trong viện tử của mình, miệng ngậm một lá cỏ xanh dài, vừa ngâm nga một tiểu khúc không tên, vừa nhịp nhịp hai chân trên mặt đất.
223 Nhìn mũ giáp đội trưởng đội quân cảnh vỡ nát lộ ra dung mạo, Long Nhất ngớ ra nhìn. Đầu trọc lóc không có nổi một cọng tóc, mi mắt kéo dài, đôi chân mày thô đậm, hơn nữa trên mặt có vô số dấu đao.
224 Long Nhất ở lại doanh trại tới tận lúc hoàng hôn, hơn nữa hắn lại còn có cơ hội trải nghiệm cái hương vị cơm quân đội là như thế nào. Bởi vì Cuồng Long Quân Đoàn số lượng binh sĩ rất đông, vì thế rau thịt cũng không nhiều, ăn xong thì chỉ còn có trái cây để nhai.
225 Long Nhất vận toàn lực để cảm nhận cỗ hắc ám khí tức đó, nhưng khí tức như là đá rớt xuống biển hoàn toàn biến mất vô tung vô ảnh. “Kì quái, có phải là ta bị ảo giác không.
226 Long Nhất đau khổ, trong lòng đúng là thà đi gặp biểu muội nghe nói đẹp tựa thiên tiên, hơn nữa lại đối với mình nhung nhớ không quên còn hơn. Nam Cung Hương Vân kiếm hắn lần này chắc chắn chẳng có chuyện gì hay ho cả, hắn cũng chẳng thích đối diện với khuôn mặt đáng ghét của nàng ta, giống như là thiếu nợ nàng ta một ngàn vạn tử tinh tệ vậy.
227 Nam Cung Hương Vân thấy Long Nhất đầu cũng không ngoảnh lại bỏ đi, tức tối dậm chân chạy theo, túm lấy tay áo hắn nói: "Tây Môn Vũ, ngươi đứng lại. "Long Nhất xoay người lại, giật ta thoát khỏi tay của Nam Cung Hương Vân thản nhiên đáp: "Đối với việc này ta thấy chẳng có gì hay để nói, điều kiện của ngươi ta không thể đáp ứng.
228 Thấy Đông Phương Khả Hinh biểu tình vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, Long Nhất không những chẳng vui mà lại thấy lo âu. Một thiếu nữ mười tám tuổi mà đã có thể thay đổi sắc mặt nhanh như vậy, chẳng để lại chút dấu tích gì, liệu có thể là người đơn giản sao?“Thiếu gia.
229 Trong lòng Long Nhất đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, nếu như Lệ Thanh quả thật là người thừa kế của Mạc Tây tộc mà nói, như vậy chuyện giữa hắn và Ti Bích có phải sẽ dễ xử lý hơn nhiều không? Dù thế nào Lệ Thanh đã gọi hắn là thiếu gia, nếu như theo phương hướng đó mà nói, cả Mạc Tây tộc há chẳng phải đến lúc phải tuân theo lệnh hắn sao.
230 "Nam Cung Hương Vân!" Long Nhất nhướng mày, sau đó cười hỏi: "Tại sao ta lại không thể ở đây?""Đây là nơi bán trang phục nữ nhân, ngươi là một đại nam nhân đến đây làm gì.
231 “Đi thử đi. ” Long Nhất cười nói. Mặc dù Tiểu Y đã từng phụ lòng tin của hắn nhưng suy cho cùng nàng không hề làm tổn thương tới hắn, hơn nữa đã qua một thời gian dài như vậy, những vướng mắc trong lòng cũng đến lúc loại bỏ đi.
232 Đó là một cửa hàng trang trí toàn một màu hồng quyến rũ, chia ra thành hai tầng trên dưới. Tầng một là các loại nữ trang và đồ trang sức của nữ hài, tầng hai lại la liệt đủ màu các loại nội y, yếm ngực có, trang phục tình thú vô cùng hiện đại cũng có, quả thật là vô cùng dụ nhân.
233 Kết giới đích thị là do hắn thi phóng, mặc dù có hiệu quả cách âm nhưng thông qua sự ba động của kết giới, hắn có thể đại khái cảm nhận được bên ngoài xảy ra chuyện gì.
234 Long Nhất nhìn hình bóng đỏ rực đang đi dưới trời mưa tuyết tán loạn, nhìn cặp mắt trong sáng long lanh đó của nàng, mũi hắn đột nhiên cay cay, chỉ cảm thấy hàng trăm vạn loại tâm tình giấu trong tim dường như bắt đầu theo mạch máu mà lan tỏa khắp toàn thân, cảm giác tê tê dại dại cũng theo đó nổi lên vừa như hạnh phúc, hay là vui sướng vậy.
235 Ba tấm thần bài lượn lờ trên không trung, ba dải quang mang hắc bạch hồng sắc đan xen vào nhau và tỏa ra ánh sáng chói lòa, hệt như đang có một chiếc cầu vồng rực rỡ chiếu lên người Long Nhất và Ngu Phượng vậy.
236 Long Nhất cùng Ngu Phượng vừa trêu chọc nhau vừa mặc quần áo. Long Nhất vẫn toàn thân một bộ trù sam nguyệt nha màu trắng, Ngu Phượng cũng vẫn mặc một bộ giáp bó sát màu đỏ.
237 Ngu Phượng như có cảm giác, quay nhìn vào trong đám đông. Nàng vừa mới cảm thấy sống lưng phát lạnh. "Sao vậy? Nhận ra ai à?" Long Nhất hỏi. "Không…không có gì.
238 Thấy người đến xem nhiệt náo ngày càng đông, quả là nhanh chóng thành biển người, Ngu Phượng nhìn đôi người tuyết cao lớn một lần nữa, quay đầu nói với Long Nhất: "Phu quân, nhiều người quá, chúng ta quay về đi".
239 Ngu Phượng chuyện trò rất vui vẻ cùng Đông Phương Uyển, không cần phải đón ý đẩy đưa mà Đông Phương Uyển cũng thực sự coi nàng như nữ nhi của mình. Ngu Phượng hiện tại cai quản phần lớn mọi chuyện lớn nhỏ của gia tộc, vô luận là kiến thức hay năng lực đều vượt trội hơn những nữ hài cùng trang lứa rất nhiều, đó cũng là một trong những lý do mà Đông Phương Uyển yêu thích nàng.
240 Ánh mắt Long Nhất lóe lên, khẽ mỉm cười cất tiếng: “Phong thái của Thái tử điện hạ vẫn y nguyên không giảm sút chút nào a. ”“Hai năm không gặp, ngươi đối với ta dường như xa cách hơn nhiều.