101 “Phong Tuyết Thần Điêu? Sao tới giờ thiếp vẫn chưa từng được nghe nói tới nhỉ?” Ngu Phượng tò mò hỏi. “Đó là song hệ ma thú trong truyền thuyết, sở hữu cả phong hệ ma pháp và thủy hệ ma pháp, tốc độ nhanh như gió cuốn.
102 Nhìn vẻ mặt rạng rỡ như rực sáng của Ngu Phượng, Long Nhất mỉm cười. Hắn chợt hiểu ra rằng nữ nhân khi thỏa mãn trông thật là khả ái. “Ngu Phượng, nàng đặt cho nó một cái tên đi.
103 Ngu Phượng nằm an tĩnh trên giường, sắc mặt có phần nhợt nhạt, hai hàng mi liễu cau lại cùng một chỗ, tựa hồ đang lo nghĩ điều chi. Long Nhất ngồi xuống chiếc giường băng, âu yếm nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng đưa lên môi, nhẹ nhàng nói: “Phượng nhi, nàng nói gì đi.
104 Long Nhất dựng tượng nữ vương ngay ngắn lại. Nhìn thấy ngọc phong cao vút của bức tượng, hắn không khỏi tưởng tượng nếu như mà là thật, cảm giác nơi bàn tay phải tuyệt vời biết bao.
105 Long Nhất ngồi bên mép thủy tinh quan, tay vuốt ve vầng trán của Vô Song theo thói quen. Trong đầu hắn dần hồi tưởng lại những lần ngọt ngào bên nàng, từ thủy tinh quan dưới đáy hồ nơi mật thất gặp nàng, cho tới tâm linh cảm ứng kì diệu phát hiện sau này.
106 Tướng mạo của vị lão huynh này thật có cá tính. Long Nhất và Ngu Phượng lần đầu trông thấy cũng suýt nữa ngã lăn khỏi ghế. Chớ có dựa vào tiếng nói thô lỗ mạnh bạo mà cho rằng đây là một cự hán to cao, thực ra huynh đệ này chỉ cao ngang một tiểu hài mười tuổi thôi, khắp người mọc đầy lông lá, mặt rỗ chằng rỗ chịt, hai con mắt thì thấy trắng chẳng thấy đen, mũi vểnh, miệng vừa lớn vừa méo xẹo, răng môi không biết phối hợp cùng nhau.
107 Mĩ phụ nghe được lời này ánh mắt lóe lên một tia hàn quang, khóe miệng khẽ động như cười như không. Bà nói: “A. Vậy há chẳng phải là hoàng thân quốc thích rồi sao, Phượng nhi nhà ta nào dám với cao.
108 Ngồi bên cạnh giường, Phượng Hoàng gia chủ nghiêm túc suy nghĩ lại những việc vừa qua. Sau khi Long Nhất đuổi theo Ngu Phượng, bà không kìm được liền lẻn theo sau hắn nên những điều hắn nói với Ngu Phượng, nhất nhất đều nghe thấy.
109 Lúc này Long Nhất đang đắm mình trong bồn tắm, hai chân duỗi thoải mái gác lên thành bồn. Từ lúc đó cho đến bây giờ, thần hồn của hắn vẫn chưa trở về nhục thể.
110 Man Ngưu dẫn Long Nhất đến trước mặt tộc trưởng. Vị tộc trưởng này trông thật uy nghiêm, thể hình thì hùng dũng hơn cả Man Ngưu, đôi mắt tuy không nộ nhưng cũng tạo ra uy thế, lúc này ông ta đang quan sát Long Nhất.
111 Lúc này, vài đạo nhân ảnh bay lên trên lôi đài. Đó là Long Nhất, tộc trưởng Man Ngưu tộc cùng với nữ nhi của ông ta – Y Oa, cả phụ thân của Bối Toa nữa.
112 Long Nhất nghe Bối Toa kể lại, thầm tự trách bản thân. Vừa rồi suýt chút nữa là hắn giết nhầm nàng, còn may là hắn đã dừng tay đúng lúc. Xem ra sau này muốn làm việc gì thì phải suy xét chu đáo rồi hẵng thực hiện mới được.
113 “Băng Cung? Nếu ta đoán không nhầm thì nó chính là Băng Tuyết Thần Điện, môn phái thần bí đã danh chấn Thương Lan đại lục mấy ngàn năm trước, lúc đó họ có sức ảnh hưởng chẳng kém Quang Minh giáo hội.
114 Long Nhất khẽ thở dài một tiếng, bình tĩnh nhìn tinh linh nữ vương đang bao trùm trong ánh trăng bạc. Hắn nói: “Bà nghĩ như vậy sao? Bà nghĩ Long Nhất ta là loại người như vậy sao?”“Khi vừa nhận được tin tức này thì ta cực kì phẫn nộ, nhưng sau khi ta an tĩnh trở lại suy nghĩ kĩ càng, ta nhận thấy người như ngươi tuy có phần hơi xấu xa, có phần hơi háo sắc, nhưng tuyệt đối không thể tệ hại đến mức đó.
115 Long Linh Nhi và Tây Môn Vô Hận lập tức cau mày lại. Gã thanh niên ăn vận bảnh bao trước mặt này có thể nói là kẻ bọn họ ghét nhất. Gã tên là Mộ Dung Bích, nhị hoàng tử của Ngạo Nguyệt đế quốc, vừa mới thấy bọn họ đến nơi này đã theo đuổi Long Linh Nhi không buông.
116 Lâm Na lập tức đứng dậy, cười nói: “Bối Toa, không nên trách cô ấy, cô ấy cũng là quan tâm muội thôi mà. ”Nếu như Long Nhất nghe được những lời này chắc chắn sẽ vô cùng sửng sốt.
117 Trời đêm yên tĩnh, lấp lánh ánh sao, Long Nhất sắp phải ly khai tinh linh sâm lâm tự nhiên là phải muốn cùng với Lộ Thiến Á triền miên. Xuân ý bừng bừng dường như hòa tan hai người lại với nhau.
118 Trong lúc Long Nhất nghĩ hết biện pháp để đem ép lại thủy hệ ma pháp nguyên tố trong ý thức hải, vùng không trung phía xa có hai nhân ảnh thướt tha bay tới, phương hướng nhằm đúng nơi hắn đang tĩnh tâm.
119 Long Nhất thấy thiếu nữ mặc áo choàng tế tự này nói ra được thân phận của hắn, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Hắn cẩn thận rà soát lại kí ức của Tây Môn Vũ nhưng không phát hiện được trong đó có thiếu nữ như vậy.
120 Đúng vào lúc Tây Môn Vô Hận muốn giải khai phong ấn, đột nhiên nàng cảm giác thấy toàn thân mềm nhũn ngã xuống đất, chân tay không còn một chút khí lực nào, ngay cả động đậy một ngón tay cũng không thể.