341 Nếu hắn không dẫn nàng đi, cho dù chốn ấy có rộng lớn thế nào đi nữa, nàng hiện tại chỉ sợ cũng không có tự do đi ngắm nhìn. Tô Mạt dựa vào trong ngực hắn, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người hắn,“Được, ta đã có kế hoạch rồi.
342 Luôn luôn đứng cạnh canh gác cho nàng là Tĩnh thiếu gia thân hình cực nhanh, bay xẹt qua, ôm lấy Tô Mạt, mũi chân nhẹ nhàng điểm trên mặt nước, giống như chuồn chuồn lướt nước, tư thế tuyệt đẹp đáp lên bờ.
343 Chờ tới lúc bị ngã xuống lần thứ 14, vẻ mặt Tô Mạt thất bại đen như than, bất đắc dĩ nhìn Tĩnh thiếu gia,“Ta có phải quá ngu ngốc không?” Chữ “ngốc” này nàng chưa từng dùng qua trên người mình.
344 Cho nên cho dù là buổi trưa, trong thôn người qua lại cũng rất đông, rất náo nhiệt. Đầu thôn đã có một đám người chờ ở nơi đó từ rất sớm, người cầm đầu mặc bộ áo bào màu xanh, nhìn thấy xe ngựa của Tĩnh thiếu gia lập tức tiến lên vái chào,“Tiểu nhân tham kiến thiếu gia, tham kiến tiểu thư.
345 Tô Mạt định nói chuyện, nhìn thấy hắn như thế, thiếu chút nữa nghẹn chết, đôi má nàng đỏ bừng, xoay người chạy ra ngoài. Kim Kết lập tức đi theo nàng, Lăng Nhược vì là hộ vệ cho nên ở trong nhà này cơ bản không có chuyện của nàng ta nên có phần mừng rỡ đến phát ngốc.
346 Tô Mạt cười hì hì nói:“Nói ngươi đẹp trai kìa, Tĩnh thiếu gia thật sự là một nam nhân tốt toàn năng, có thể lên chiến trường, cũng có thể xuống thôn trang.
347 Thật đúng là một tòa bảo tàng, muốn cái gì có cái đó. Tô Mạt một bên viết một bên than thở nói:“Nếu ta ở chỗ này phát minh ra điện hoặc cái gì đó có lẽ không được, chỉ riêng chế tạo thủy tinh cũng đủ dư dả rồi.
348 Tô Nhân Vũ tự mình đưa Tô Mạt trở về phòng thay quần áo, trên đường nhịn không được hỏi:“Mạt nhi đi nơi nào chơi? Thú vị không ? Có mệt hay không?”Nhìn thấy trước đây Quốc Công gia luôn nghiêm mặt nay thế nào lại dong dài như nữ nhân thế, Tô Mạt không khỏi cười thầm, cười trả lời:“Rất vui, một chút cũng không mệt, về sau còn muốn đi nữa.
349 Nàng ta đúng lúc nhắc nhở chuyện Tô Mạt bất quá chỉ tạm trú thế thôi, Tĩnh thiếu gia là đưa bạc tới, hắn hiện tại không tiện để Tô Mạt ở lại trong phủ cho nên mới đưa nàng ở tạm chỗ Quốc Công phủ mà thôi.
350 Nếu các nàng ta đã không màng tới, còn khinh bỉ, nàng đương nhiên sẽ không đem thứ mình thích tặng cho các nàng. Nàng tỉ mỉ chọn lựa lễ vật, chỉ tặng cho người nàng quan tâm yêu mến.
351 Tô Mạt đứng ở trên đường hành lang, trong lòng ôm một đồ vật, nhìn thấy hắn mặc trung y chạy đến, vẻ mặt mừng như điên, nàng cúi đầu xuống phì cười, lại nhìn thấy hắn để chân trần lại ướt sũng.
352 Tô Nhân Vũ vải bọc gấm mở ra, bên trong là một pho tượng chiến mã chạm khắc gỗ, ngẩng đầu hùng dũng phi, đuôi ngựa bay lên, khí thế phi thường. Lại nhìn kỹ một chút, thế nhưng không phải là điêu khắc, chính là khối gỗ tự nhiên, nặng trịch, chỉ có cái đáy đã được mài bằng.
353 Tô Mạt quét một vòng thấy ánh mắt hung tợn của đám người Hoàng Phủ Kha, biết hôm nay khẳng định sẽ không yên ổn. Ở trong cung không giống như ở nhà, đây là nơi mà nếu như ngươi yếu đuối sẽ bị người ta nuốt gọn, nàng nảy ra một kế sách.
354 Tô Mạt gật đầu, bắt đầu đọc sách, nhìn thấy học bất quá là loại sách như tứ thư ngũ kinh linh tinh gì đó, mấy thứ này, rất có lợi cho nàng là kiếp trước thông minh, lại có một người bà ngoại ham thích văn học cổ, nàng từ rất nhỏ đã được dạy dỗ học thuộc lòng.
355 Hoàng Phủ Kha và nữ hài tử bên cạnh châm chọc nói:“Đã nói nàng ta là đồ ngu ngốc, có thể hiểu biết lễ nghĩa đã tốt lắm rồi, còn đọc sách cái nỗi gì, không cấm giày xéo sách vở.
356 “Ngươi là đứa con riêng đáng xấu hổ, bất quá là Tô quốc Công ở bên ngoài cùng nữ nhân không đứng đắn sinh hạ, ngươi còn tự coi mình là thiên kim tiểu thư thật sao!”Tống tiểu thư tức giận đến lệch mũi, bắt đầu táo bạo vạch trần gốc gác của Tô Mạt, điều này là nàng sai người đi thăm dò nghe được từ miệng mấy người lớn trong nhà mới biết được.
357 Tô Mạt ngắm chuẩn, cúi đầu xuống, né tránh, cái chặn giấy kia lập tức nện trên người tiểu hoàng tử đứng phía sau. Không khéo, cũng chính là người mà hai ngày trước bị Hoàng Phủ Giới đánh gãy cái răng cửa.
358 Một tiếng gầm giận dữ vang lên, uy nghiêm lạnh lùng, nhất thời bên trong học đường lặng ngắt như tờ. Yên tĩnh trong chớp mắt, lại vang lên những âm thanh vù vù quỳ xuống đất, dập đầu, tố khổ, cầu xin tha thứ.
359 Nàng nhất định phải tự mình bảo vệ bản thân, bảo hộ hắn, tận khả năng giúp hắn. Người có thể hoàn thành tâm nguyện của nàng cũng chỉ có hoàng đế mà thôi.
360 Tầm mắt của Thái tử dừng trên người nàng, sau đó nhìn về phía Tô Mạt,“Là ngươi động thủ trước. ”Tô Mạt gật đầu, nàng quỳ thẳng đứng, cất giọng trong trẻo nói:“ Người ta nói có cái nên làm, có việc không nên làm, sĩ khả sát bất khả nhục.