321 Ngũ hoàng tử cười nói:“Phụ hoàng, xin cho Tô quốc Công làm lão sư của nhi thần đi. Có thể mời Tô quốc Công làm lão sư dạy nhi thần binh pháp cùng võ thuật.
322 Sau bữa ăn hoàng đế truyền lệnh ở Ngự Hoa viên nghỉ ngơi một lát. Hiện tại đang đầu mùa đông, trong Ngự Hoa viên như trước đây có hoa cỏ kì lạ nở, hơn nữa một ít màu xanh kì quái, bởi vì trời lạnh ngược lại càng thêm xanh ngát, mặt trên kết trái màu đỏ, hồng hồng lục lục rất là đẹp mắt.
323 Đại tiểu thư hai má lập tức đỏ, nàng gục đầu xuống, nhìn đá cuội dưới chân. Tô Mạt có điểm lo lắng, lấy tình huống thái tử cùng ngũ hoàng tử, hai người nhất định sẽ tranh cho ngươi chết ta sống, đến lúc đó Tô gia chính là nhân bánh kẹp ở giữa.
324 Như hùng ưng giương cánh, như Bạch Vân bay lượn trời cao. Quan sát biến lớn, ba vạn dặm xanh biếc. Sát phạt leng keng, gót sắt hừng hực. Tô Mạt trong lòng rùng mình, thái tử sát khí, khát vọng, dục vọng quá mức mãnh liệt , một khúc đàn thế nhưng có thể tuôn ra.
325 Một khúc kết thúc, mọi người đều uống trà, trong lúc nhất thời rất là sinh động, có người đánh đàn thổi tiêu, có người múa kiếm, còn có người ngâm thơ làm phú, lại có người yêu cầu hội họa.
326 Tuy rằng hoàng đế mặt ngoài rất là hoài niệm tiên hoàng, luôn luôn quảng cáo rùm beng yêu nhất nữ nhân là nàng, nhưng nàng khẳng định, hoàng hậu nhất định là hắn hại chết.
327 Bởi vì là tiến cung dự tiệc, nha đầu nhà minh không thể đi theo đến Ngự Hoa viên. Cho nên Tô Mạt tránh đi tầm mắt cung nữ, chính mình theo đường hẻm rừng trúc đi trong chốc lát, vốn tưởng rằng hắn sẽ chủ động tìm nàng, ai biết không có thấy bóng dáng hắn.
328 Lúc này bên ngoài truyền đến thanh âm tỷ muội Lăng Nhược,“Thiếu gia, thất điện hạ cùng thập tam công chúa dẫn người lặng lẽ lại đây. ”Hoàng Phủ Cẩn nhíu mi, lạnh lùng nói:“Âm thầm bám theo bọn họ.
329 Tô Mạt hướng hắn mỉm cười, trừng mắt nhìn, lập tức bỏ chạy ra ngoài. Theo đường hẻm rừng trúc một đầu bước nhanh tới vài đứa nhỏ, đầu kia đứa nhỏ bảy tám tuổi, mặc gấm vóc bào màu tím vàng bạc tuyến thêu long, vẻ mặt kiêu ngạo, cái trán có điểm trầy da, bên cạnh là nữ oa nhi, bằng tuổi nhau, hai người ăn mặc hoa mỹ, quý khí bức người, phảng phất Kim Đồng Ngọc Nữ.
330 Hắn nháy mắt cho Hoàng Phủ Kha, đem tiểu nha đầu trừng trị , cái gì vậy còn không đi?Hoàng Phủ Kha lập tức hiểu ý, hai người chỉ huy các tiểu thái giám cùng tiểu cung nữ của mình lại chậm rãi theo đường hẻm rời đi.
331 Hoàng Phủ Kha cười lạnh,“Ngươi cười liền như vậy thích cùng nữ hài tử chơi, không tiền đồ, hai ngươi mau thành thân đi. ”Nói xong đầu uốn éo, mang theo người của mình bước đi.
332 Vài tiểu thái giám lập tức quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Hoàng Phủ Giới nhìn về phía Tô Mạt,“Cho ngươi trước. ”Nói xong đem cung của mình cùng một nắm đá khắc hoa khắc chữ đưa cho nàng.
333 Tô Mạt quay đầu nhìn, thì ra là Hoàng Phủ Giác, nàng nhướng mày nói,“Chẳng qua là vừa vặn ta cũng thích chơi trò này. Trò khác sợ rằng không thể được như vậy.
334 Tô Nhân Vũ đứng dậy đáp ứng. Nhìn canh giờ, Hoàng đế liền sai người đi lấy lễ vật, sau đó đưa người nhà Tô gia xuất cung. Lại là một phen rối ren, dập đầu tạ ơn, cáo từ, lên kiệu đổi xe, làm qua làm lại một phen, trời tối mới ra khỏi cung.
335 Hắn đến đây từ lúc nào?Im hơi lặng tiếng cứ như ma quỷ. Tuổi còn nhỏ, võ công đã đạt đến loại cảnh giới này?Tô Nhân Vũ cũng rất kinh ngạc. Tĩnh thiếu gia nhìn hắn một cái, Tô Nhân Vũ nói:“Mạt nhi không sao, Tĩnh thiếu gia nếu không bận gì, thỉnh đến thư phòng ngồi.
336 Đang nói chuyện thì Kim Kết tiến vào bẩm báo:“Đại tiểu thư, Ngũ tiểu thư, phu nhân đã tới. ”Phu nhân?Hai người kinh ngạc kêu một tiếng, liếc mắt nhìn nhau một cái.
337 Bà ta lại nhìn về phía Tô Mạt, ánh mắt như lưỡi dao lạnh băng, nhưng lại cười đến rạng rỡ,“Còn có Mạt nhi, ta cũng sẽ tận tình chiếu cố ngươi. ”Tô Mạt như không có gì thản nhiên nói cảm tạ.
338 Lão phu nhân gật đầu, lời này vừa vặn hợp tâm ý của bà. Đem người bên cạnh bọn nhỏ thay bằng tay chân của mình, tóm gọn tâm tư động tĩnh của bọn nhỏ ở trong tay, còn có thể mau chóng biết sự tình trong cung.
339 Sắc mặt Đại tiểu thư khó coi y như trước, gắt gao xoắn lấy khăn tay, Tô Mạt nhìn thấy hiện tại không còn việc của các nàng nữa bèn nói:“Tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân, chúng ta xin phép về phòng trước để đọc sách.
340 Mụ mụ kia cung kính hành lễ xong rồi nói ,“Hồi bẩm hai vị tiểu thư, lão phu nhân nói, Ngũ tiểu thư tuổi còn nhỏ, đi ra ngoài chơi không sao hết, nhưng Đại tiểu thư thì không được.