121 Ta gấp đến mức giọng trở nên run run: “Lăng tiểu thư, ta biết ngươi thích Lâm Hạo, ngươi thả ta đi, đối với ngươi cũng có lợi. Thời gian không nhiều lắm Lăng tiểu thư, ngươi coi như không phát hiện ta đi!”
“…… Ngươi tựa hồ không nghe ta nói cho cẩn thận.
122 Ta lần này ngồi ở tối góc, Lâm Hạo ngăn cách giữa ta và Lâm Nam.
“Nửa tiếng nữa chúng ta về!” Lâm Hạo nhìn vào đồng hồ lãnh đạm nói.
Lâm Nam khâm nguy mà ngồi[70]: “Cái gì?”
Lâm Hạo cũng không thèm nhìn hắn, trực tiếp nói với ta: “Lát nữa ngươi theo ta đi nói lời tạm biệt với Lâm bá mẫu và bá phụ.
123 Tâm trí Lâm Hạo không biết để đi đâu, mãi không có phản ứng, nhưng ta cũng không dám cẩn thận theo dõi y, cho nên cũng không xác định y có phải đang tính kế gì hay không.
124 Thủy tinh ở vị trí lái xe vài lần bị súng bắn vào, lưu lại dấu những vết nứt, chính là vẫn chưa vỡ ra, nhưng chỉ cần một cú đấm mạnh thì nó sẽ vỡ nát.
125 Xa xa truyền đến tiếng động cơ ô tô, chúng ta đều lâm vào sửng sốt. Lâm Hạo nhìn chiếc xe cách chúng ta càng ngày càng gần, vội vàng cầm lấy súng chĩa vào một trong hai người kia, sau đó kéo ta bắt đầu lui về phía sau.
126 Lâm Nam dừng bước, lại lặng lẽ đẩy ta đi về phía trước.
“Đứng yên! Trữ Chí Hòa!” Lâm Hạo hô tên ta: “Ngươi bước thêm một bước nữa ta sẽ đánh gãy chân ngươi! A Nam, ngươi không muốn hắn gặp chuyện không may thì đừng giở trò mờ ám nữa!”
“Ta đã biết, ngươi bình tĩnh một chút, ca ca!” Lâm Nam giơ hai tay lên đỉnh đầu, thanh âm chứa đầy ảo não vì đã thất sách.
127 Lâm Nam nói xong, không định tiếp tục dây dưa với Lâm Hạo nữa……
Quay đầu lại, Lâm Nam chú ý tới vật trong tay ta: “A Hòa, đưa nó cho ta!”
“Không!” Tay ta run rẩy nhưng không chịu buông nó xuống, tuy rằng súng ống người bình thường không thể tiếp xúc, nhưng sử dụng nó quả thật mỗi người đều biết.
128 Ngay cả Lâm Hạo biểu tình cũng đều cứng lại, nhìn ta chằm chằm.
Động tác hoảng hốt vô tình cư nhiên lại có hiệu quả lớn như vậy, chính ta cũng rất bất ngờ.
129 “Thực xin lỗi! Lãng phí hơn mười năm của ngươi, ngươi vốn có thể sống tốt!” Những ngày chúng ta cùng nhau chịu khổ, ta vĩnh viễn không bao giờ quên, cũng sẽ luôn cảm kích ngươi!
Lâm Nam hé miệng chuẩn bị nói cái gì đó……
“Thực xin lỗi!” Ta lặp lại.
130 Cơ thể mỗi ngày một bình phục, cuối cùng đôi mắt của ta cũng có thể mở. Có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời một lần nữa, cảm giác thật tuyệt.
“Ngươi, ngươi tỉnh!” Người bên người đang nắm tay ta, kinh hỉ mà bỗng nhiên tăng thêm khí lực.
131 Ta bởi vì thời gian dài không nói chuyện nên trả lời cũng rất chậm: “Ta chỉ nhớ rõ, ta cầm ca bệnh của ta chuẩn bị tìm Lâm Nam, sau đó rời khỏi nhà hắn để truyền đạt cho bác sĩ chỉ định của giáo sư…… Sau đó…… Xin hỏi ta đã xảy ra chuyện gì? Ngươi là ai? Có quan hệ gì với Lâm Nam sao? Chúng ta làm sao biết nhau?”
Người nọ sắc mặt trắng bệch rồi hóa xanh, buồn bã nói: “Ngươi nhớ rõ nơi này!?”
“…… Làm sao vậy?” Nhìn dáng vẻ hắn, khiến tâm của ta cũng treo giữa không trung.
132 Người nọ không khỏi thở dài, chờ ta tỉnh táo lại, hắn mới nói: “Quan hệ giữa chúng ta, nhất định ngươi cũng không nhớ rõ ……”
Ngay cả việc hắn là ai ta còn không biết huống chi là quan hệ, nhưng nhìn vẻ mặt hắn buồn rầu, ta cố đè nén bất an cùng bàng hoàng xuống, lẳng lặng chờ hắn tiếp tục nói.
133 Ta mờ mịt nhìn y rồi quyết định cắt lời: “Ngại quá, chờ ta khôi phục trí nhớ về ngươi rồi tiếp tục giải thích cho ta được không?”
Đến phiên hắn hoang mang, bất quá y nhìn sang Lâm Nam: “Sao lại thế này?”
“Trí nhớ bị tổn thương! Hắn chỉ nhớ rõ hắn hiện tại mười tám tuổi, đến bệnh viện chờ phẫu thuật mà thôi!”
Hai người một hồi trầm mặc, giống như ta đã gây ra chuyện vô cùng có lỗi với bọn họ.
134 Thái độ của Lâm Nam đối với việc ta mất trí nhớ rất kỳ quái, ban đầu như mất mát, hiện tại thậm chí lại có một chút vui sướng? Vài ngày sau, trong mắt ta, hắn cũng không quá khổ sở.
135 Lâm Nam dường như không muốn tiếp tục bàn về chủ đề này nữa, ngữ điệu có chút đánh lạc hướng: “Bởi vì còn có chuyên quan trọng hơn cho nên ta cùng ngươi rời khỏi bệnh viện!”
Ta càng thêm tò mò: “Chuyện gì?”
Hắn bỗng nhiên nắm lấy tay ta, ánh mắt có chút nghiêm túc, ta theo phản xạ rút tay ra nói: “Quên đi, ngươi hãy chờ ta nhớ lại rồi tính!”
Sau đó ta vội lấy chăn trùm kín đầu.
136 Buổi tối, đầu lại đau, ta cầm lấy thuốc rồi lại để xuống, ngẫm lại một lúc cuối cùng lấy ra hai viên bỏ vào miệng!
Khoác thêm quần áo, ta đứng trên ban công ngắm nhìn cảnh đêm, tuy rằng chỉ là nhà cao tầng nhưng những điểm sáng lập lòe của đèn đêm trên ấy vẫn khiến ta xem đến xuất thần.
137 Ta lại đưa ra yêu cầu xuất viện, lần này Lâm Nam không một mực cự tuyệt mà nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi gọi bác sĩ. Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói tiếp tục theo dõi vài ngày là có thể về nhà dưỡng bệnh, nhưng cần phải kiểm tra lại đúng ngày!
Ta đương nhiên lập tức đáp ứng.
138 Nó không chịu nói, ta lại không dám hỏi Lâm Hạo, đành phải đi tìm Lâm Nam.
“Mẫu thân nó a ──” Hắn có chút khó xử.
Ta lập tức tỏ vẻ không cần phải nói, tìm hiểu chuyện riêng tư người khác cũng không tốt, hơn nữa cũng không phải là chuyện hay ho gì! Nhưng Lâm Nam lập tức nói: “Mẫu thân nó khi vừa sinh nó ra liền bỏ đi rồi!”
“Nga!” không biết là đã ly hôn chưa hay là vẫn ….
139 Lâm Lan tuy còn nhỏ tuổi nhưng khả năng tự chủ rất cao, Lâm Hạo cũng áp dụng thái độ mặc kệ, chỉ cần không quá đáng là được.
Thỉnh thoảng uống rượu cũng không ngăn cấm nhiều, nhưng đến mức say rượu như vậy thì đã vượt ra khỏi phạm vi mà Lâm Hạo dễ dàng tha thứ.
140 Hôm sau, Lâm Nam hỏi ta thích dạng hài tử gì. Vấn đề vốn là chuyện đâu đâu, nhưng lại khiến ta cảnh giác.
Ta nhìn chằm chằm vào hắn.
“Làm sao vậy?” Hắn bị ta nhìn đến ngượng ngùng, ánh mắt đảo quanh không chịu nhìn vào ta.