141 “Ngươi nhìn xem, nó thật đáng yêu!” Lâm Nam đưa hài tử đặt vào lòng ta nhẹ nhàng cọ cọ.
Ta cúi đầu nhìn nó, đứa trẻ này thật xinh đẹp, cũng được nuôi dưỡng rất kỹ càng, đôi mắt đang nhắm nhưng vẫn có thể thấy rõ hàng mi vừa dài vừa đen hệt như một tấm mành nhỏ, trên gương mặt trắng nõn còn phớt chút hồng nhạt đặc trưng của lứa tuổi trẻ thơ, bàn tay bé bé nắm lại đặt ở trước ngực, móng tay tinh xảo mà trong suốt được cắt tỉa tỉ mỉ.
142 Lâm Lan rất bài xích đứa trẻ kia, thái độ của nó đối với đứa trẻ này vô cùng lãnh đạm. Bất quá Lâm Nam cũng không yêu cầu nó phải thích thú hay quan tâm.
143 Trên lầu mơ hồ phát ra âm thanh tranh chấp, ta cùng Lâm Nam đều không kìm được mà ngẩng đầu lên nhìn, sau đó dường như cánh cửa bị va đập rất mạnh, cuối cùng là im lặng kéo dài, không một tiếng động được phát ra.
144 Từ bên ngoài cửa sổ thủy tinh nhìn vào, y đang ngồi trong văn phòng, bên trong có ba vị bác sĩ đang thảo luận điều gì đó. Trên bàn xếp một chồng giấy, bên cạnh máy tính đang bật.
145 Người trong phòng dường như không chú ý thấy chúng ta nên vẫn tiếp tục nói chuyện.
“── Ta sẽ cân nhắc, ngươi về trước đi!” Lâm Hạo nói.
“Không được, ngươi rốt cuộc muốn kéo dài tới khi nào đây? Lúc trước khi hắn tỉnh thì không tính làm gì, hiện tại ngươi vẫn khăng khăng như vậy là tại sao chứ? Chẳng lẽ ngươi trở nên nhát gan như vậy sao?”
Lâm Hạo hừ lạnh một tiếng: “Đừng nói kích ta, ta nói sẽ cân nhắc tức là ta sẽ làm, không phải nói lấy lệ với ngươi!”
Hơi ngừng lại một lúc, Diệp Tề miễn cưỡng buông xuôi: “Được rồi ──”
Lâm Nam lập tức kéo ta về phía sau, nhanh chóng trốn sau cửa phòng ngủ.
146 Lâm Hạo thấy nó đã bình tĩnh hơn liền ôn nhu đối với nó nói: “Hắn nói đúng, chính là phẫu thuật không phải nói làm là có thể làm. Việc chuẩn bị còn rất nhiều, cho dù ta không nhắc nhưng không có nghĩa là ta sẽ không tiến hành phẫu thuật, huống chi bản thân Diệp Tề cũng sẽ chủ động chuẩn bị sắp xếp cho ta ……”
Ta nhìn Lâm Hạo thận trọng vững vàng giúp Lâm Lan từ trạng thái đang cuồng loạn lấy lại bình tĩnh liền có điểm bội phục.
147 Đóng cuốn tạp chí lại, ta mở ti vi Lcd siêu mỏng ở trên tường lên. Khoa học kỹ thuật hiện đại phát triển thật nhanh a, lúc trước nào có những thứ tốt như vậy, giống như vừa ngủ một giấc dài, khi tỉnh lại, thế giới đã biến chuyển không còn một thứ gì của thời đại trước.
148 Thẳng đến khi tới bệnh viện, không ai trong chúng ta nói ra câu nào, ưu tư không tên bao trùm bầu trong không khí, làm cho hết thảy đều trở nên vắng lặng.
149 Đến tối, ta hoàn toàn không muốn ngủ, chỉ tựa như một cái xác không hồn nằm vật vờ trên giường.
Nửa đêm, Lâm Lan rón ra rón rén tiến vào.
Ta đang chờ nó.
150 Phải xác định như thế nào đây? Ta căn bản không thể hỏi ra miệng.
“Ngươi không có xảy ra chuyện gì chứ? Chí Hòa?” Lâm Nam ngữ điệu mang theo sự quan tâm nhẹ nhàng hỏi, xem ra hắn vẫn đứng ở ngoài cửa không đi.
151 Đột nhiên tiếp xúc thân mật như vậy khiến ta bất ngờ.
Ngay khi hô hấp tưởng như sắp đình chỉ, Lâm Nam ly khai môi ta, “Lâu như vậy mà ngươi vẫn không biết dùng mũi để hít thở sao? Hay là muốn khiến mình ngộp thở đến chết!”
Cái gì mà lâu như vậy, ta căn bản là không nhớ được bất cứ thứ gì.
152 Kế sau ngón trỏ, Lâm Nam lại duỗi đưa ngón giữa vào, hai ngón tay đã khiến phía dưới chật ních, rốt cuộc không dung thêm được nữa. Nhưng Lâm Nam dùng hai ngón tay hướng ra phía ngoài không ngừng khuếch trương, thỉnh thoảng còn ấn hạ vài cái.
153 Hậu diện khô ráo khiến dị vật lớn như vậy không cách nào tiến vào. Sau vài lần thử mà vẫn không thể đẩy tới khiến Lâm Hạo mất kiên nhẫn thô bạo đâm vào.
154 Nước cao ngang ngực rồi từ từ dâng đến cổ. Ta tâm tư rối loạn thành đoàn, mặc dù đang tỉnh nhưng vẫn tựa như đang lún sâu vào trong ác mộng. Rõ ràng ta chỉ muốn tìm hiểu một chút, tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?!
Một đôi tay to lớn kéo lấy tóc ta, xách ta từ trong nước lên, “Ngươi muốn tự khiến bản thân chết đuối có phãi không?” Ngữ khí kia như thể nếu ta nói ‘Phải’, y liền lập tức bóp chết ta.
155 Bị một tiểu hài tử gọi là tai họa, ta không thể đáp trả được gì.
Quan hệ giữa ta và Lâm Lan vốn có chuyển biến tốt đẹp, nhưng giờ đã không còn nữa.
156 Phải làm sao bây giờ? Tuy rằng số tiền trên người không đến nỗi vừa tiêu đã hết, nhưng đối với tương lai mịt mờ phía trước thì không ổn chút nào.
Ta ngồi trên ghế, nhìn tín hiệu không rõ ràng của chiếc ti vi vừa cũ lại vừa nhỏ.
157 Nơi làm việc cung cấp luôn chỗ ở, với ta mà nói đây thật sự là thu hoạch bất ngờ.
Như vậy, ta có thể tiết kiệm được một khoản tiền cho việc thuê nhà.
158 Thứ sáu cuối tuần này?
Ta khó hiểu nhìn hắn. Hắn đang định giải thích thì có vài vị khách nhân đi tới quầy bar gọi rượu. Ta lập tức thức thời nói, “Ngươi cứ làm viêc, ta đi trước đây.
159 Tiểu Lâm ấn ấn trán, “Thì ra là thế. Do chúng ta suy nghĩ nhiều quá mà thôi, còn tưởng rằng ngươi không quen được. Hai nhân viên trước đây của cửa hàng cũng vì lí do đó mà từ chức.
160 Ta vỗ nhẹ vào đầu mình, Phong tuy rằng là người tốt, nhưng dù sao cũng không thân chẳng quen với ta, tốt hơn hết là nên ít làm phiền người khác.
Không nghĩ tới đến khi thuốc sắp hết, Phong lại tìm đến ta.
Thể loại: Xuyên Không, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Dị Giới
Số chương: 50