81 Ta đối với chuyện sẽ phát sinh kế tiếp vừa khuất nhục vừa sợ hãi. Nơi đó là nơi khiến ta thực sự căm hận sự tồn tại của nó. Nhưng Lâm Nam lại rất thích, hắn cố nén hạ thể cứng rắn đang khó chịu mà nhẹ nhàng dùng một ngón tay trừu sáp, sau đó ngại nó không đủ ướt cư nhiên lấy đầu lưỡi liếm lên.
82 Ta trầm mặc không nói, tâm trạng nặng nề không cách nào nguôi ngoai.
Lâm Nam trải khăn trải giường lại rồi đặt ta ổn định trên giường. Hôm nay cuối cùng cũng không dùng khăn nhét vào tiền diện.
83 Đoán xem vì sao Lâm Hạo lại gọi đến, y muốn làm gì…… Ta cư nhiên cúp máy y như thế, liệu có xảy ra chuyện gì không?…. Vò tóc muốn loại bỏ đi mọi ý nghĩ đáng sợ đang đua nhau tràn tới…Không đâu….
84 Không có tâm trạng quản ta nữa, trưa Lâm Nam không hề về, buổi tối thỉnh thoảng cũng sẽ ở lại văn phòng!
Không có chìa khóa ta làm sao có thể rời đi, Lâm Nam dường như rất yên tâm.
85 “Để khỏi hao tâm tổn trí phí phạm thời gian… chặt bỏ nó được không?” Lâm Hạo nói.
Ta nhất thời huyết khí dâng lên, quả nhiên……
Lâm Hạo đi ra ngoài, ta trượt xuống mặt đất.
86 Lâm Hạo hết sức phong độ ứng phó với cô tiếp viên hàng không xinh đẹp động lòng người, thỉnh thoảng lại liếc ta ra hiệu.
Nhìn Lâm Hạo tao nhã dí dỏm cùng nàng ta nói chuyện với nhau, ta không thể tin được y và Lâm Hạo mà ta biết là cùng một người.
87 “Ta… ta tắm!” Mắt thấy Lâm Hạo định nắm lấy ta, ta hoảng loạn nói.
Sau đó ta lập tức trốn vào bên trong!!
[Cốc. . Cốc. . ]
A! Vừa đóng cửa lại liền đã truyền đến tiếng gõ!
“Quần áo đều chưa lấy, ngươi muốn trần truồng đi ra sao?” Lâm Hạo nói.
88 Lâm Hạo bắt đầu cởi quần áo ta. Khi tay y sờ lên da ta……
“Ọe……” Uế vật từ trong miệng bất chợt phun ra.
Lần này so với vừa rồi nghiêm trọng hơn, âm thanh nôn khan liên tục cuối cùng cũng khiến tay Lâm Hạo dừng lại.
89 Ta đứng một bên, nhìn Lâm Lan loạng choạng ngồi dậy.
“Cư nhiên thật sự mang thứ này về……” Âm thanh nói thầm rất nhỏ, nhưng ánh mắt miệt thị đâm vào người ta.
90 Lâm Lan nghi hoặc nhìn chúng ta: “Làm sao vậy?”
“Không có việc gì!” Lâm Hạo nói, nhưng biểu tình âm trầm kia khiến người ta rùng mình. Lâm Lan ‘hứ’ một tiếng rồi thức thời vùi đầu ăn cơm.
91 Trong lòng ta cười khổ. Ở trong tay ngươi so với cái chết có khác biệt gì chứ? Cái xác không hồn so với thi thể có tốt hơn được bao nhiêu đâu?!
Giữa chúng ta căng thẳng không được bao lâu, nửa giờ sau, một nam nhân mang theo y dược đến.
92 Xem ra, việc này không đơn giản như ở trên máy bay. Lâm Hạo đã tuyên bố rõ trừ phi y thả ta ra, bằng không cho dù trên giường đầy một đống hỗn độn cũng sẽ không chấm dứt.
93 “Ta biết ngươi chạy khỏi chỗ Lâm Nam. Thực đáng tiếc, nếu ngươi chạy xa hơn chút nữa, ta đã có thể bắt ngươi sớm hơn!” Lâm Hạo hôn lên đôi tay vẫn không buông tấm chăn của ta.
94 Đầu ta đặt trên chiếc gối mềm, thân thể mềm nhũn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi bết lại trên trán, hai chân không ngừng run rẩy.
Ngón tay Lâm Hạo trong cơ thể ta tiến tiến xuất xuất.
95 Một trận gió lạnh từ bên ngoài thổi vào, cho dù trong phòng lò sưởi đang mở, ta vẫn co rúm lại một chút, đem làn da trần trụi thu vào trong chăn.
Hoảng hốt, rốt cuộc ý thức được hiện tại đã gần đến mùa đông.
96 Tựa như một gáo nước lạnh dội lên đầu, quả thực là không có sự lựa chọn nào khác. Nếu Lâm Hạo muốn hài tử trong bụng ta chết, y sẽ có vô số phương pháp, mà ta thì không có cách nào có thể ngăn cản hành động của y.
97 “Thế nào rồi? Thương tâm a? Vì sắp phải giết chết hài tử đó?” Lâm Hạo nắm lấy tóc ta, động tác thô bạo nhưng khí lực không lớn.
Ta cau mày, tùy ý Lâm Hạo khống chế đầu ta, “…… Là……” Ta càng lúc càng trở nên chật vật, cuộc đời giống như kiếp bèo trôi.
98 “…… Thật sự có thể gọi điện cho Lâm Nam?” Ta nghi ngờ hỏi.
“Có thể, bất quá phải gọi trước mặt ta!” Nói xong, Lâm Hạo cầm lấy điện thoại, “Muốn ta bấm số cho ngươi không?”
“Không!” Ta đẩy tay Lâm Hạo ra.
99 Bị cúp điện thoại, Lâm Nam nghiến răng nghiến lợi đập vỡ tất cả những thứ có thể phá, ngay cả văn kiện quan trọng cũng đều bị gạt phiêu tán chung quanh.
100 Lâm Hạo quả nhiên giữ đúng lời hứa, không ép ta đến bệnh viện phá thai. Chỉ là, khi ngẫu nhiên nhìn vào bụng ta, ánh mắt sẽ lộ ra tia chán ghét.
Ta liều mạng ăn đồ chua, đến mức răng đau nhức vì đồ ăn, để ngăn chặn cảm giác khó chịu trong bao tử.