101 Vốn dĩ ta chỉ trong lòng hi vọng, nhưng mỗi khi thấy toàn bộ đại sảnh không có một bóng người, trong lòng liền giống như có trống đánh. Dần dần, suy nghĩ này ngày càng trở nên mãnh liệt.
102 Nhìn cánh tay được băng lại, ta thề lúc ấy ta cũng không muốn tìm đến cái chết, chỉ là trong đầu trống rỗng. Ta nếu có dũng khí để tự sát, hơn mười năm trước ta đã chết.
103 Cố gắng quên đi tất cả, nghe theo lời khuyên bảo của Diệp Tề, ta không còn bị chính bản thân mình hù dọa, cũng làm theo phương pháp dời sự chú ý mà Diệp Tề nói.
104 Sau khi quan sát từ trên xuống dưới, xác định ta không sao cả, Diệp Tề nói: “Ngươi là đồ ngốc sao? Hắn như vậy mà ngươi còn tranh cãi với hắn. Nếu xảy ra chuyện gì ngươi gánh vác nổi không? Ba ngươi không lột ngươi da mới lạ!”
…… Ta ngạc nhiên, nguyên lai Diệp Tề lo lắng Lâm Lan bị Lâm Hạo trách mắng.
105 Trước khi Lâm Hạo trở về, Lâm Lan chạy lên lầu tắm rửa rồi ngủ. Diệp Tề thì ở dưới lầu cùng ta nói chuyện phiếm. Ta biết hắn muốn khiến ta không cần để ý thái độ Lâm Lan như vậy.
106 Mảnh thủy tinh vỡ đâm vào trong thịt, màu đỏ của rượu cùng huyết xen lẫn nhau. Lâm Lan cuối cùng cũng không nói nữa. Diệp Tề thở dài đi lấy hộp thuốc.
107 Diệp tề chậm rãi gật đầu. Lời của Lâm Hạo là sự thật.
Ta dựa vào tường. Không thể tin được, Lâm Hạo thật sự nói ra điều đó. Lâm Hạo đã giấu nó lâu như vậy, vì sao còn nói ra? Sau này ta phải đối mặt với Lâm Lan như thế nào? Trong lòng tràn đầy ý niệm trốn tránh.
108 Ta yên lặng nghe.
Diệp Tề tiếp tục nói “…… Khi đó Lâm Lan thật sự là tiểu hài tử xinh đẹp nhất, lại rất nghe lời!” Không biết hắn nghĩ đến cái gì, nụ cười ôn như chưa từng có.
109 Lâm Lan ợ một tiếng đầy hơi rượu, lười biếng nói: “Không có!”
Cùng người say rượu nói đạo lí là điều không thể nên ta đành gạt tay nó ra rồi tiếp tục đi lên lầu trên.
110 “Ta có thể ngồi dậy không? Nằm nhiều đến mức xương cốt đều cứng cả rồi!” Ta hỏi.
“Được!” Diệp Tề tiến tới nâng bả vai ta lên, “Ngủ suốt quả thật không thoải mái!”
“Hài tử ở phòng bên cạnh, muốn xem không?” Diệp Tề hỏi.
111 Ta còn chưa kịp đặt chiếc cốc xuống, Lâm Hạo đã tiến tới hôn lên trán ta: “Thật tốt quá, làm ta sợ muốn chết. Nếu không phải A Lan vừa trở về thì sẽ phải làm sao bây giờ.
112 “Muốn ăn chút gì không? Đồ rắn thì không được!” Diệp Tề hỏi.
Sáng hôm nay đã bài khí nên đã có thể ăn cơm, nhưng tốt nhất vẫn ăn thức ăn lỏng và đồ dễ tiêu hóa.
113 “Đừng mà……”
“Làm sao vậy? Ngươi không muốn sao?” Lâm Hạo nói.
Ở bên ngoài ra làm sao ta không biết, nhưng ở nhà, Lâm Hạo lâu ngày không chạm vào ta.
114 Lâm Hạo khẽ thở dài: “Chặt quá!”
Khi rút ra cảm giác thật khó chịu, tựa hồ nội tạng đều kéo ra ngoài, khi đỉnh hạ thể tiến vào lại giống như đang tàn phá niêm màng đặc biệt mẫn cảm.
115 Ta vốn lặng yên đứng ở một bên, nhưng Lâm Hạo xử lý gia sự ta cũng không muốn theo dõi lắm, cho nên bắt đầu lên lầu.
“Thiếu gia, ta biết ta không nên liên lạc với tiểu thiếu gia, nhưng hắn dù sao cũng là tiểu thiếu gia.
116 Diệp Tề nhíu mày: “Ngươi càng ngày càng thô lỗ!”
Lâm Lan liếc hắn một cái: “Hừ, đêm nay ta muốn đến *** party, trong nhà không có người, các ngươi cứ việc làm loạn đi.
117 “……” Kia chẳng phải là muốn làm sáng tỏ quan hệ giữa ta và Lâm Hạo trước mọi người sao, “Ngươi điên rồi!”
Lâm Hạo thản nhiên liếc ta một cái: “Ta sớm đã điên rồi.
118 Thấy ta cúi đầu, Diệp Tề lập tức nói: “Muốn uống chút gì không?”
“Không cần, cám ơn!” Ta cố xóa đi cảm giác hơi khó chịu.
Diệp Tề bừng tỉnh: “Nga, đúng rồi.
119 “Chúng ta có quan hệ gì!” Ta nhìn tràng diện náo nhiệt, mà dường như chỉ có mình ta cô tịch.
“A!” Đầu ngón tay giống như bị niết đoạn[67].
“Chỉ cần đối tốt với ngươi một chút là ngươi liền thích chọc giận ta!” Lâm Hạo nhìn ta nói: “Ngươi nhất định phải bức ta thành như vậy sao? Ngươi không thể an phận một chút?”
“…… Ta không phải tự nguyện, ta không hợp với nơi này.
120 Ta vội ngăn Lâm Hạo: “Nơi này…… Buông ra……” Trước mắt bao người, Lâm Hạo sao có thể không kiêng nể gì như vậy.
Nhưng Lâm Hạo xoay lại, gương mặt vô cảm đến đáng sợ.