101 "Đúng là thần kỳ, chỉ cần võ công anh yếu hơn một chút, e rằng hôm nay cả ba chúng ta nguy hiểm rồi. Hơn nữa Lương Chính Văn là sư huynh của Trương Uy, được Lương Thức chân truyền Vĩnh Xuân Hồng Quyền.
102 Nghe Trần Bân nói muốn hắn đi Singapore, Vương Siêu biết ngay đã xảy ra sự vụ gì đó. Bởi với thế lực của anh em họ Trần mà còn phải tìm đến hắn, hẳn là việc rất không nhỏ.
103 Không cần thiết phải lấy cả suối nguồn ra để đáp lại một giọt ân tình, song chí ít đây là chuyện lớn của anh em Trần Bân, bất kể thế nào hắn cũng phải nhận lãnh.
104 "Tư liệu về anh, ta có đủ. Tại tỉnh S Đại lục anh có một công ty mạng rất phát đạt, cách đây không lâu từng đấu võ với Đại quyền sư nổi tiếng Quảng Đông là Trương Uy, thắng cược tập đoàn Ức Khoa 100 triệu.
105 "Sao, cậu không tin ta hả?" Nhìn bộ dạng Vương Siêu, cặp lông mày Trần Lập Ba dựng ngược lên: "Cậu đừng nghĩ ta nói chuyện hoang đường! Nói thẳng là ta sắp chết, cũng là bất đắc dĩ đánh cược một ván thôi.
106 "Cô ta tên gì?" Hắn buột miệng hỏi dồn, ngữ khí phảng phất run rẩy, hoàn toàn mất đi âm điệu thường ngày. "Người anh em, sao vậy?" Trần Ngãi Dương ngạc nhiên liếc Vương Siêu, cảm nhận rõ ràng tâm trạng bất an của hắn.
107 Một thớt tuấn mã trong tư thế giương vó phi nước đại. Những lọn bờm dài dựng ngược, mường tượng đang bay phần phật trong gió, sống động như thật. Bôn mã vươn người lao lên, ba chân đạp không, chân còn lại đạp trên lưng một con yến.
108 Trần Ngãi Dương ngồi trên chiếc ghế bành cổ trước cửa, theo dõi Vương Siêu đánh quyền. Cùng khi ấy, Chu Giai cũng ngồi trong nhà, dựa lưng vào cửa sổ, tay chống cằm, trong mắt toàn là những hình ảnh Vương Siêu lúc cao lúc thấp, không ngừng đạp bước tiến về trước.
109 Gã công tử của Tập đoàn Ức Khoa, ngay tử khi Vương Siêu mới vào đời đã chống đối hắn như âm hồn bất tán. Đầu tiên là phái đội Khảm đao dồn hắn vào trong ngõ hẻm chém giết, về sau lại ép Trương Uy ra đấu với hắn, lần nào cũng muốn dồn Vương Siêu vào chỗ chết.
110 Người này cao to, chí ít cũng phải gần mét chín, mặc đồ đen, chân đi giày vải đen, bộ râu đen dưới cằm cũng dài đến bảy tám thốn, râu quai nón hai bên hàm cũng để rất rậm.
111 Liễu Sinh Thủy Minh bị chưởng pháp nhanh như chớp xẹt của Trình Sơn Minh hất tung, cơ thể đập vào bờ tường trong đại sảnh, mềm nhũn tuột xuống, trông chẳng khác gì bức tranh đang dán trên tường bị bong ra rơi xuống đất.
112 Đúng lúc ấy, một pháo quyền từ tay kia của Vương Siêu quét đến gần mặt họ Trình. Quyền chưa tới kình phong đã ràn rụa như lưỡi dao, làm cả khuôn mặt ông ta đau rát.
113 Chân phải Vương Siêu chống dưới mặt đất, chân trái hơi kiễng lên, khẽ cử động, vẻ như đang hành khí đả thông huyết mạch. Hẳn đó là vì một chưởng ám kình phản kích từ ngực Trình Sơn Minh đã đâm rách thần kinh mạch tượng ở bàn chân, khiến cả chân trái tê dại.
114 Trận đấu với Trình Sơn Minh chưa thực sự phân rõ thắng thua, hiệu quả lớn nhất chỉ là cho đám thượng lưu Singapore được chứng kiến một cuộc vui náo nhiệt không mất tiền.
115 Nghe mấy lời của Lâm Nhã Nam, Vương Siêu thực sự giật mình, hai mắt ngơ ngác nhìn cô nàng sĩ quan hải quân trước mặt. Đến khi xác thực Lâm Nhã Nam không nói đùa, hắn không khỏi hít sâu một hơi lạnh.
116 Nhưng Trình Sơn Minh còn nhanh hơn, chỉ một cái lắc cổ tay, viên đạn xé không xuyên thẳng vào tim đối phương, cùng lúc đó ông ta bật người vòng ra sau một cột trụ.
117 Tự cổ chí kim võ lâm vốn có rất nhiều cấm kỵ, đặc biệt những mật quyết của môn phái luôn được coi là bảo vật hàng đầu. Dù chỉ một chữ hay một động tác, một khi lộ ra tất phải truy sát đến cùng.
118 "Đáng tiếc, ông ấy nói bản thân đã hòa nhập được thân pháp võ công và kỹ năng bắn súng vào làm một, song vừa rồi lại không hề thể hiện. Thời nay những kỹ thuật này hết sức có ích, nếu ông ta làm giáo quan trong quân đội thì tốt biết bao.
119 Tuy trong biên giới Trung Quốc, thế lực của Mỹ không thể thâm nhập, song một vài điều tra vẫn có thể tiến hành. Đường Tử Trần ở cùng Vương Siêu một chỗ lâu như vậy, tin tức chắc đã lọt vào tai kẻ rắp tâm.
120 Đương nhiên, mắt người không thể nào nhìn xuyên qua cơ thể, song cao thủ thông qua hô hấp tôi luyện ngũ tạng có thể cảm nhận được từng thay đổi nhỏ nhất, sau đó hình ảnh sẽ hiển hiện lên trong ý niệm, không khác gì so với khi nhìn thấy thật sự.