141 Xui là thần tượng Djokovic bị thua te tua, thua ai hem thua lại thua anh Davidenko hói đầu (muội thì khác, quyết hem thua các loại hói), bùn wé lại về ngồi dịch zậy.
142 Vương Tử Văn bước đến, mỉm cười chìa tay cho Vương Siêu. "Xin chào nhân tài, Ta họ Vương anh cũng họ Vương, chúng ta coi như người một nhà. Mấy chục năm trước họ Vương sinh ra một Võ quái Vương Trai, giờ đây lại có một cao thủ trẻ kiệt xuất!" Vương Tử Văn vỗ vai Vương Siêu rất nhiệt tình, như bậc tiền bối khích lệ lớp thanh niên kế cận.
143 Vương Siêu ngẩng đầu nhìn tấm biển trước cửa phòng, đĩnh đạc bước vào. Mỗi bước đi của hắn, sàn nhà dường như lung lay nhẹ. . . Sau năm bước, sức mạnh dồn trên hai chân chợt tăng vọt, chấn động này chưa kịp lắng xuống, chấn động khác đã dội lên, cốc chén trên mặt bàn kêu lộp cộp, tài liệu, máy tính bắt đầu rung bần bật.
144 Nghe xong lời giới thiệu của Mã Hóa Tuấn, cơ má Vương Siêu giật nhẹ, miệng mỉm cười nhưng mặt không hề lộ ra nét cười. Bằng ấy cao thủ tập trung ở một nơi nhỏ bé, không thể cho rằng họ chỉ đến đây để uống trà tán chuyện, nghiên cứu hay giao lưu, chỉ cần nhìn vào mắt cũng thấy tất cả đều có gì đó không mấy thân thiện.
145 Rất nhiều tiếng thốt thất kinh từ ngoài cửa vang lên, khoảnh khắc Mã Hoa Tuấn bị Vương Siêu túm ngực áo quăng lên mái nhà được rất nhiều nhân viên Quốc An thấy rõ.
146 Tống An Nhiên như một cây đại thụ bị đốn ngang, đổ gục xuống bất động, lồng ngực chỉ khe khẽ thoi thóp, không còn gì dáng vẻ của một cao thủ luyện võ đã nhiều năm.
147 Trên mặt hắn mờ mờ những làn hơi trắng toát ra từ lỗ chân lông, toàn thân nóng bừng như đang ở trong nồi nước đang sôi, nhưng trên da lại không hề có một giọt mồ hôi.
148 Thời gian trung học, vốn sẵn tính cách hướng nội lại thêm điều kiện gia đình không được tốt, Vương Siêu lúc nào cũng trầm mặc, hầu như không có bạn thân.
149 Nhưng sau khi Vương Siêu nói ra tên trường mình đang học, vẻ kiêu căng của Tào Tinh Tinh và cô bạn kia lập tức giảm đi chút ít. Cũng chẳng còn cách nào khác, Trường Đảng Trung Ương cũng như Trường Quân Sự Hoàng Phố thời Dân Quốc, thực chất là nơi bồi dưỡng thăng quan tiến chức hoặc là thăng tiến cao nữa cho những người đã có chức có quyền.
150 "Đơn giản thôi mà. . . " Vương Siêu khẽ chỉ tay: "Không làm được cũng cứ tỏ ra làm được, lâu rồi cũng sẽ cảm thấy mình làm được (!)""Hả. . . . . . . .
151 "Anh bạn trẻ, khí thịnh cũng không nên bốc như vậy. Thấp giọng một chút, khiêm tốn một chút sẽ tốt hơn. . . !"Người đi ra sau thân cây thong dong nói một tràng, ngữ điệu nội dung tràn đầy vẻ trưởng bối.
152 "Tiếp chiêu!"Vương Siêu nhún người dậm mạnh chân, thân hình như rồng cuốn quét sạch lá rơi cỏ úa trên mặt đất, nháy mắt đã đến trước mặt Chu Bính Lâm, khí lực từ huyệt Hải Để tại tiểu phúc vận đến lòng bàn tay, ào ạt công tới.
153 Chu Bính Lâm mất một tay, chỉ còn nửa cái mạng. Vương Siêu miệng cũng hộc đầy máu tươi, mặt trắng bệch như trét sáp, không còn chút nào phong thái uy vũ vốn có.
154 Một toán năm sáu nam nhân trẻ xuất hiện trên hành lang bệnh viện, tất cả đều mặc thường phục nhưng thân hình vạm vỡ, nét mặt cương nghị, bước chân rắn chắc, chỉ nhìn qua là biết thân thủ không tồi.
155 "Võ lâm ngày xưa còn nhiều quy củ nữa, hiện tại đã bớt đi nhưng một số điều cơ bản vẫn phải giữ!" Vương Siêu không muốn lan man về đề tài này, chỉ cần Hoắc Linh Nhi hiểu vài kiêng kỵ đơn giản là đủ, tránh sau này gây ra phiền toái không đáng có.
156 Một tiếng động lớn vang lên, căn nhà lắc lư, tiếng xương cốt va nhau nghe như tiếng lôi pháo. Hai bóng người va chạm rồi nhanh chóng tách ra bay vút sang hai bên, tốc độ nhanh như chim ưng vồ mồi.
157 Hoắc Linh Nhi dường như còn muốn nói gì đó, mặt hơi đỏ lên vẻ ngượng nghịu, chần chừ mấy giây lại thôi. "Sao, còn có chuyện gì nữa?" Vương Siêu nhận ngay ra thần sắc cô gái.
158 Vương Siêu nắm một chút bột trắng chống trơn tay, rắc qua các ngón tạo thành hai dấu nhỏ giữa hai chân: "Các vị bắn, hai chân tôi sẽ không đạp lên phấn trắng.
159 Tuy đã biết Chu Bính Lâm tỉ võ thất bại, nhưng khi nhìn thấy đại cao thủ Thái Cực từng đánh khắp một dải Đông Nam Á, tỉ võ vô số lần chưa hề thất bại nay lại trở nên hình dạng thảm thương như vậy, Thôi Trường Bạch không khỏi phải thốt lên kinh ngạc.
160 "Sư phụ, sư phụ định đi đâu?" Hoắc Linh Nhi chớp mắt, sốt sắng hỏi. "Đương nhiên là về Lao Sơn, võ quán của ta ở đó. Nguyễn Hồng Tu muốn kéo dài thời gian, ta cứ ở đây cũng không phải là cách.