101 - A! Tiểu Đậu Nha kêu nhẹ một tiếng, hiển nhiên bị dọa sợ, cũng may xe vừa mới khởi động, tốc độ cũng không nhanh, cho nên dù là nàng hay Tần Thủy Dao, cũng chỉ là thấy chấn động một chút, không bị thương.
102 Tần Thủy Dao chỉ Đường Kim: - Hắn, có chuyện gì thì nói với hắn! - Tiên sinh, có người phá xe của ngài. Nữ phục vụ kia nhìn Đường Kim, có chút bất an nói.
103 - Tại sao tôi phải gọi điện thoại cho mẹ chứ? Tần Thủy Dao cũng thản nhiên cười: - Đúng rồi, Chu Đông Mai, tôi quên nói cho cô biết một việc, chiếc Hummer này không phải là của tôi, mà là của Đường Kim.
104 Oanh! Một tiếng vang thật lớn phát ra, cửa xe không nện lên người Đinh Tử Kiện cũng không phải là Chu Đông Mai, mà là nện lên chiếc xe. Tất cả mọi người nhẹ nhõm thở phào một hơi, Chu Đông Mai cũng vỗ vỗ ngực, bộ dạng hết hồn.
105 - Thanh tỷ, em không phiền tỷ đi làm. Đường Kim vội vàng nói một câu, sau đó nhanh chóng xuống xe, thật sự hắn cũng không muốn đến cục cảnh sát. - Vậy tỷ đi trước a! Đường Thanh Thanh chuẩn bị rời đi.
106 Người này tuy rằng mùi rượu nồng nặc nhưng quần áo vẫn chỉnh tề, hắn dùng hai mắt say khướt liếc mắt một cái, sau đó mất hẳn vẻ say xỉn: - Ách, xin lỗi, tôi vào nhầm phòng… Nhờ người khác mở cửa, liền muốn đi ra ngoài, đúng lúc này, có hai gia hỏa đi giày Tây đụng phải tiến vào, hai người mỗi người một bên, đỡ nam tử say rượu, mà nam tử bên tay trái người này xin lỗi: - Thật không phải a, hắn uống rượu say.
107 - Ai vừa gọi ta ? Bất ngờ, Đường Kim ngồi dậy, bàn tay vô tình vung lên vỗ vào bát nước đang bay về phía hắn. . . Ít nhất hơn nửa số nước trong đó đập thằng vào mặt Tần Thủy Dao, còn Đường Kim lúc này hai mắt trợn tròn, nhìn mặt Tần Thủy Dao đầy nước, ngạc nhiên hỏi: - A, cô đang khóc ? Ai bắt nạt cô vậy ? - Cậu đi chết đi ! Đừng giả vờ.
108 - Tiểu Đậu Nha, em có biết lúc trước con chó điên vì sao phải cắn ngươi không? Đường Kim uể oải hỏi. - Không biết a! Tiểu Đậu Nha nhớ tới chuyện cũ, trong lòng còn chút cảm giác sợ hãi: - Bất quá, anh Đường Tinh, chó điên cắn người cũng phải có lý do sao? - Không cần.
109 Sân vận động to như vậy, nhìn quanh cũng chỉ có một mình Đường Kim lẻ loi, có thể làm bạn với hắn, ngoài bãi cỏ dưới chân, còn có hai khung thành xa xa.
110 Cho đến nay, Lạc Trần luôn biết, mặc dù mình là một sát thủ, nhưng bây giờ không còn là thời đại của kiếm khách… Bởi vì, vào cái thời đại mà súng ống tung hoành này, kiếm không còn được mấy ai sử dụng mà đa phần là để trưng bày cho đẹp mắt, bản thân hắn là một kiếm khách kiêm sát thủ sẽ là người kế nghiệp cuối cùng.
111 Đường Kim rời phòng ngủ đi ra mở cửa thì thấy Tô Vân Phỉ, đương nhiên bây giờ nàng không mặc váy ngủ, cũng không mặc váy công sở, mà là một bộ đồ thể dục thoạt nhìn như nàng muốn đi tập thể dục.
112 - Đâu? Sao ta không thấy? - Bên chỗ ký túc xá giảng viên kìa, mới đi ra đấy! - Di, Đường Kim thật sự đang đi từ chỗ kí túc xá giảng viên tới a. - Cậu không biết ? Hỏi Tiếu Thiền lớp chúng ta đi, bạn ấy biết đấy.
113 Người ra tay cũng không phải là Đường Kim, mà là một thanh niên đầu húi cua, là Tiểu Thất trong bang Thiên Hạt, người quen cũ cua Đường Kim. - Thất ca! Tên thanh niên hung hăng vừa ăn một bạt tai đầu óc còn chút choáng váng, tên còn lại thì có chút mơ hồ.
114 - Tất nhiên là biết tuy tôi không phải là đầu bếp chuyên nghiệp, nhưng tay nghề của tôi thì không thua kém gì đâu. Trong giọng nói lão Lục có vài phần kiêu ngạo, rồi lại lập tức nhụt chí cười khổ nói: - Kỳ thật tôi đã tính mở quán cơm, nhưng cần có nhân công và chi phí cũng nhiều hơn, nên cuối cùng cũng chỉ mở một quán há cảo thôi.
115 - Không cần giữa trưa tôi sẽ dùng cơm chỗ khác. Đường Kim để lại một câu rồi đi ra khỏi quán. Đi nhanh vào trường rồi Đường Kim thoáng đi châm lại, chậm rãi đi đến nhìn mọi người, đột nhiên hắn đập nát cái chén.
116 - Tên chết tiệt Đường Kim giờ này mới tới! Trên khán đài, Tần Thủy Dao căm giận mắng một câu. Tần Thủy Dao lúc này đang ngồi cùng với Tiểu Đậu Nha, Tần Khinh Vũ cũng ngồi bên cạnh, băng rôn lúc đầu là Tiểu Đậu Nha với Đỗ Kiến Phi cầm, giờ đổi thành Tiểu Đậu Nha với Tần Thủy Dao cầm, Tần Thủy Dao thật không muốn cầm nhưng Tần Khinh Vũ bắt nàng cầm, Tần Thủy Dao còn bỉu môi không vui.
117 - Tôi không đánh vỡ trái bóng coi như cậu thắng. Đường Kim ngáp một cái: - Đem trái bóng ném qua đây. - Tao xem mày làm sao đánh vỡ trái bóng Vương Phi cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt hiện lên một tia giảo hoạt, rồi hung hăng ném trái bóng về phía Đương Kim: - Đỡ lấy.
118 - Tôi cảm thấy như vậy thật sự là khi dễ cậu. Đường Kim lắc đầu: - Hay để tôi nói cách chơi đi, đối với cậu cũng có lợi. - Hừ…… Lời Đường Kim vừa nói đều lọt vào tai mọi người, hiển nhiên ai cũng nghĩ là hắn muốn chơi xấu.
119 - Thằng ngu này thật sự là hung hăng nha. - Kỳ thật tao thấy Trịnh Vân Hạo cũng rất vô sỉ, mười đánh một mà còn nói chỉ có mười… - Không sao, đối phó với con hàng này vô sỉ một chút cũng không sao.
120 Một đám người liền cầm di động lên chụp, mặc dù nhiều người rất muốn cho Đường Kim một trận, nhưng bây giờ bọn hắn đều cảm thấy cần quay lại cảnh này.