141 Sắc mặt Lâm Tử Phong trở nên khó coi, nếu như nói lúc trước hắn bị thương là do Đường Kim đánh lén mới chiếm thượng phong, nhưng chiêu Đường Kim vừa dùng kia khiến hắn tỉnh ra, dù cho hắn có đề phòng cũng không thoát khỏi mũi tiêu đoạt mệnh kia.
142 - Khinh Vũ tỷ tỷ, em là học sinh nên ở trong trường học. Đường Kim nghiêm trang trả lời. - Này cậu không muốn ở nơi này thì cứ việc nói thẳng, ngụy biện làm chi? Tần Thủy Dao có chút tức giận, nếu là trước kia nàng chắc chắn không muốn ở cùng nhà với Đường Kim, nhưng sau chuyện hôm nay nàng mới nhận ra có Đường Kim nàng và mẹ sẽ an toàn hơn nhiều.
143 - Vòng cổ này, thật có thể bảo vệ tôi sao? Tần Khinh Vũ tuy rằng tin Đường Kim nhưng nàng vẫn nghĩ không thông, vì sao chiếc vòng cổ có treo thêm cái chìa khóa vàng có thể bảo vệ nàng đây? - Khinh Vũ tỷ tỷ, tỷ cứ tin tưởng em đi, chỉ cần vòng cổ còn trên người chị thì bất kì nguy hiểm nào nó cũng sẽ bảo hộ được chỉ, hơn nữa một khi chị có nguy hiểm em cũng sẽ biết ngay.
144 Trên chiếc Ferrari màu đỏ mới tinh là một mỹ nữ nóng bỏng dị thường, không ai khác chính là người buổi sáng nhận lời làm bạn gái Đường Kim - Hàn Tuyết Nhu - Này lên xe đi, theo tôi tới chỗ này! Hàn Tuyết Nhu giống như đã nguôi giận, ít nhất thoạt nhìn mặt nàng không có chút mất hứng nào.
145 - Anh không thích bowling. Đường Kim lắc đầu, lại nhìn chằm chằm ngực Hàn Tuyết Nhu một lát, sau đó bổ sung một câu: - Xúc cảm không tốt. Hàn Tuyết Nhu hung hăng lườm Đường Kim : - Đầu óc cậu không thể nghĩ đến những thứ khác sao? Không đợi Đường Kim trả lời, Hàn Tuyết Nhu liền xuống xe.
146 - Cô vốn không xinh đẹp bằng lái xe của tôi mà. Nếu không tin để tôi gọi điện thoại cho lái xe đến đây so với cô? Đường Kim vô tội nói: - Hoa hậu giảng đường hay hot boy thì có gì đáng kể, vị hôn thê của tôi chính là hoa hậu giảng đường, tôi cũng chẳng cần, ngay cả hot boy tôi cũng chỉ cần một cọng cỏ cũng đủ đánh bại.
147 - Được, chúng ta bắt đầu đi! Hàn Tuyết Nhu không cảm thấy mình sẽ thua Phương Mẫn, nàng chỉ lo lắng cho Đường Kim, bất quá nghĩ lại hắn không có khả năng để nàng bị người khác chiếm tiện nghi.
148 Một giây sau, Hàn Tuyết Nhu liền vứt bỏ ngay ý nghĩ này ra khỏi đầu, lại thờ ơ nhìn mọi người đang trợn mắt há mồm, có thể ném bóng như thế này sao? Cố Quân đang ghen tị nhìn Đường Kim cùng Hàn Tuyết Nhu hôn nhau, cũng khó thể tin được, đang tư thế này mà cũng có thể ném bóng chuẩn thế sao? Đúng vậy, Đường Kim chỉ tùy tiện ném bóng ra lại có thể đánh đổ toàn bộ, cũng chính vì như thế nên Hàn Tuyết Nhu mới thay đổi chủ ý muốn cắn hắn, lại bị hắn nhân cơ hội này luồn đầu lưỡi vào.
149 - A! Hàn Tuyết Nhu lên tiếng kinh hô, nhất thời từ trong ý loạn tình mê giật mình tỉnh lại, nàng có chút lo lắng, còn có chút oán trách. - Tất cả là tại cậu, thành thật chút đi, cậu là quỷ lộn xộn, trận này tuyệt đối không thể thua được! - Anh sẽ cố gắng.
150 Phương Mẫn nhìn chằm chằm vào Uông Tùng, nhất thời hơi khẩn trương, nàng hy vọng có thể nghe được đáp án phủ định từ Uông Tùng, đáng tiếc là nàng lập tức thất vọng rồi.
151 Lấy di động ra, nhìn một chút vào dãy số, Đường Kim có chút khó chịu bắt máy: - Lão Nhạc, tìm tôi có việc gì? - Xuống lầu! Nhạc Trung Hằng đơn giản nói.
152 - Do cô ăn đậu đỏ cho nên mới trúng độc. Đường Kim uể oải nói một câu: - Thật sự là hỏng não rồi mà, đậu đỏ cũng ăn. - Đường Kim, đậu đỏ làm sao có thể có độc được? Tôi nhớ mẹ từng nấu đậu đỏ cho tôi ăn mà, ăn rất ngon! Hàn Tuyết nhu nhỏ giọng hỏi.
153 Tại nhà số tám khu biệt thự mới. Biệt thự vừa có người chết làm rất nhiều người tự giác tránh đi, nhưng khuya hôm nay biệt thự này lại có đèn sáng, dễ nhận thấy bên trong có người.
154 Đường Kim lập tức đưa tay ôm lấy Tô Vân Phỉ, không để nàng ngã sấp xuống, đồng thời miệng hắn lầu bầu: -Nói một tiếng ngủ ngon thôi, đáng sợ đến vậy sao? A, người cô ấy nóng qua, giống như bị sốt.
155 - Cô Tô, cô tỉnh rồi à, cô tự giữ lấy cái nhiệt kế đi. Đường Kim trong lòng có chút buồn bực, vừa nói vừa đưa nhiệt kế vào tay Tô Vân Phỉ: - Em đi ra ngoài hỏi xem chừng nào y tá vào đây tiêm thuốc cho cô.
156 - Khi tôi ở nhi khoa một thời gian, các nàng đặt ngoại hiệu cho tôi là Hồng Hưng thập tam muội, sau một thời gian thì đổi thành Thời Trân, cuối cùng các nàng mới đổi thành thất tiên nữ.
157 Sao quán ăn lại đóng cửa thế này, chẳng lẽ lão Lục ôm tiền chạy trốn? Hẳn là không có khả năng đó. Một giây sau, Đường Kim đã phát hiện không đúng, hình như là mình đến nhầm chỗ, bên cạnh là cửa hàng với biển hiệu năm chữ mới tinh, không phải nhà bếp của Đường Kim sao? Nhà bếp của Đường Kim - năm chữ rồng bay phượng múa, mà phía dưới mấy chữ này còn có một dòng chữ nhỏ: “Lãnh địa tư nhân, không quen chớ vào”.
158 - Ngày nào tôi cũng sẽ ôm cô một cái. Đường Kim tỏ đứng đắn, nhưng hai tay của hắn không đứng đắn chút nào, một tay của hắn thì ôm eo Tống Oánh, còn một tay thì đã mò xuống kiều đồn co dãn kinh người kia vuốt ve, lòng bàn tay hắn đang truyền tới một cảm giác rất tuyệt vời, làm iệng lưỡi hắn có chút khô khốc.
159 Đầu bên kia điện thoại, Đường Thanh Thanh trầm mặc, sau đó mới nhẹ giọng hỏi: - Tiểu đệ, Diệp khu trưởng tự sát rồi. - Tin này à? Đường Kim có chút không cho là đúng: - Chết là tốt rồi, dù sao cô ta cũng không phải là người tốt.
160 Người lên tiếng tất nhiên là Đường Kim, hắn làm sao có thể để bạn gái mình bị khi dễ? Cần khi dễ cũng phải là chính bản thân hắn khi dễ. Đường Kim nói xong những lời này, liền làm cho bốn cô gái có chút sững sờ, mũ Lv? Hắn có đội mũ Lv sao? Bốn cô gái không hẹn mà cùng nhìn lên đầu của nam nhân trẻ tuổi, nhưng họ lại không thấy cái mũ nào hết.