161 - Con chó Bối Bối là của tôi, cần gì phải chứng minh? Nam nhân trẻ tuổi căm tức nhìn Hàn Tuyết Nhu. - Cậu nói của cậu là của cậu à? Nếu như cậu nói vậy, thì ở trên đường tôi tùy tiện chỉ vào một con chó rồi nói con chó này của tôi liền là của tôi à? Đặng Bình Bình lập tức hát đệm, nàng đã rõ được ý tứ của Hàn Tuyết Nhu, mà tên kia lại dám vu không các nàng trộm chó, tên này thật là vô sỉ, con chó này không thể trả cho hắn.
162 - Tôi đi ngủ đây. Đường Kim ngáp một cái, đi đến cái ghế hắn ngủ lúc nãy nằm xuống đó ngủ tiếp. Ba cô gái đưa mắt nhìn nhau, ở chỗ này mà cũng ngủ được à? - Có ai muốn ở lại trông chừng hắn không? Đặng Bình Bình nhỏ giọng nói.
163 - Nhà của cậu? Đường Kim nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của Vương Phi: - Đầu heo, cậu nói đây là nhà cậu thì nó là nhà của cậu à? Có sổ đỏ không? Nếu có thì cứ mang ra đây, tôi lập tức cút đi.
164 Không đợi Hàn Tuyết Nhu nói, cha của Hàn Tuyết Nhu đã lên tiếng trước: - Đường Kim, cậu là bạn trai của tiểu Nhu, tôi sẽ không can thiệp vào việc đó, cậu cùng với Vương tổng có ân oán tới cũng không quan tâm, nhưng hôm nay tôi và Vương tổng phải bàn việc làm ăn, nên cậu cứ ra về trước đi, tiểu Nhu vừa đến đã về, sẽ làm Vương tổng cảm thấy mất mặt, cũng làm cho chuyện làm ăn của tôi gặp trở ngại.
165 Tất cả mọi người ở đại sảnh lúc đều nhìn về phía Hàn Hữu Đức, Đường Kim cũng không lên tiếng vì hắn muốn xem nhân cách của cha bạn gái, xem coi ông ta có vì tiền mà bán luôn cả con gái không.
166 - Này, các người…. Hàn Hữu Đức có chút hoảng sợ, những người này muốn làm cái gì đây? - Hàn tổng, đây là danh thiếp của tôi, tôi muốn cùng ngài bàn chuyện làm ăn… - Hàn tổng, chúng ta đi tìm một địa phương nào đó, để bàn chuyện làm ăn đi… - Chúc mừng ngài, Hàn tổng, không biết Hàn tổng có muốn bàn chuyện làm ăn với tôi hay không? - Hàn tổng, tôi là… - Hàn tổng, chúng ta….
167 Trần Huy nhất thời sửng sốt, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Dương Minh Kiệt, sao mà hắn lại đáp ứng? Hàn Tuyết Nhu cũng có chút ngẩn người, việc này thật quỷ dị, nàng cũng biết Đường Kim rất lợi hại, nhưng Dương Minh Kiệt đồng ý với điều kiện của Đường Kim là hoàn toàn không hợp lý a.
168 Trong phòng ngủ có một cái giường, trên giường có một người đang đứng, người này dĩ nhiên là Hàn Tuyết Nhu, hiện giờ Hàn Tuyết Nhu đã cởi bỏ bộ dạ phục ra, nhưng vấn đề hiện giờ là trên người nàng chỉ khoác có một cái áo ngủ trắng, còn lại không có mặc gì hết, cảnh nóng lập tức kích thích ánh mắt của Đường Kim.
169 - Tiểu Đậu Nha. Đường Kim kêu một tiếng. Thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn ngừng lại, gương mặt thanh tú của Tiểu Đầu Nha đỏ bừng, nhìn thấy Đường Kim, Tiểu Đậu Nha cười giòn thốt lên một câu: - Anh Đường Tinh.
170 - Tặng cái gì? Tiếu Thiền tức giận hỏi: - Đừng có đưa ra chủ ý vớ vẩn đó. - Đương nhiên là tặng hoa. Ngón tay Đường Kim chỉ về phía trước: - Nơi đó có cửa hàng bán hoa, đi tới chỗ đó mua.
171 Đường Kim không trả lời Hàn Tuyết Nhu, mà lấy tốc độ nhanh nhất nhìn Tô Vân Phỉ rồi nói: - Cô Tô, bạn gái em có chuyện tìm em, em đi trước. Không đợi Tô Vân Phỉ phản ứng Đường Kim đã chạy như bay ra phòng.
172 - Đúng vậy, cha không cần tìm cảnh sát bảo vệ con, có Đường Kim bảo vệ con là được. Hàn Tuyết Nhu vội vàng nói, mặc dù nàng không rõ năng lực của Đường Kim, nhưng nàng lại tin tưởng Đường Kim lợi hại hơn cảnh sát, chỉ một mình Đường Kim tiếp nhận khiêu chiến mọi người ngày trước tại sân vận động trường cũng đủ để cho Hàn Tuyết Nhu tin tưởng, dĩ nhiên chủ yếu chính là nàng cũng không muốn cảnh sát đi theo cả ngày.
173 - Con mẹ nó thằng nào rủa tao? Kiều Đại Quang có chút chật vật từ trên mặt đất bò dậy. Ngã một cái vô lý trước nhiều người như vậy, mặc dù không có gì nhưng hắn vẫn cảm thấy rất mất mặt, nhất thời có chút thẹn quá hóa giận.
174 Kiều Đại Quang lần nữa bò dậy, nhìn bên cạnh mười mấy bảo vệ nằm trên mặt đất một cái, những người này rõ ràng ngã nặng hơn hắn, bởi vì đến bây giờ bọn hắn còn không thể bò dậy.
175 “Bịch” Tên bảo vệ này ngã xuống đất, hôn mê. - Hai người các anh có gì muốn nói sao? Đường Kim nhìn về 2 tên bảo vệ còn lại rồi nói. - Đồ đội trưởng, không phải các vị tìm nghi phạm tập kích sao? Tôi nghĩ chính hắn đó.
176 - Thành, tôi rất dễ nói chuyện. Bộ dạng Đường Kim chẳng hề để ý. Dương Minh Kiệt khẽ mỉm cười: - Vậy chuyện này cứ định như vậy, đợi sau khi thủ tục làm xong thì tôi sẽ báo lại cho cậu.
177 - Không cần. Dương Minh Kiệt thản nhiên nói: - Đường Kim không phải người ngu, hắn khẳng định biết sẽ có người tới tìm hắn gây phiền toái, nếu ngay cả điều này hắn cũng không đoán được thì chúng ta cũng không cần trông cậy vào hắn.
178 - Cô vẫn nên đưa tôi vào sổ đen đi. Đường Kim nói nhanh một câu rồi cúp điện thoại. Nhưng mà điện thoại lại vang lên vẫn là Hiểu Hiểu gọi tới. - Quỷ chán ghét, không được cúp máy.
179 - Ninh Sơn Địa Tiêu, Long Thành Thế Kỷ, ngày 11-9 bắt đàu phiên giao dịch. Hai bên đường lớn Ninh Sơn có thể thấy rất nhiều băng rôn kiểu đó, hiển nhiên đây là một loại quảng cáo.
180 - Mời cô ăn bữa tiệc đậu đỏ, như thế nào? Đường Kim thuận miệng nói. - Cậu muốn đầu độc chết tôi à? Đặng Bình Bình có chút bất mãn : - Hàn Tuyết Nhu, cậu nhìn kia, bạn trai của cậu quá kỳ cục, tớ mãnh liệt yêu cầu trong vòng ba ngày tiếp theo, cậu đừng nói chuyện với hắn.
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Phụ, Nữ Cường, Đô Thị, Ngôn Tình
Số chương: 50
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Đô Thị, Dị Năng, Huyền Huyễn, Trọng Sinh
Số chương: 24