221 - Tỉnh thành? Đường Kim có chút kinh ngạc: - Chị Khinh Vũ, có cần em đi với chị không? - Không cần, cháu chiếu cố Dao Dao tốt là được rồi. Tần Khinh Vũ lắc đầu.
222 - Tiểu đệ, em không lên lớp hả? Đường Thanh Thanh hơi kỳ quái. - Không thích, chán lắm. Đường Kim ngáp một cái, học ba tiết thì ngủ cả ba, đã thế lại càng thêm buồn ngủ.
223 - Sòng bạc cùi mía gì thế? Mới hơn năm trăm vạn đã quỵt rồi. Đường Kim có chút bất mãn: - Thầy Trương, đi, để em đòi nợ cho thầy. - Tiểu đệ, đừng nháo nữa, nợ kiểu đó thì đòi làm sao? Đường Thanh Thanh vội vàng nói.
224 - Đây là quán trà Long Phượng. Đường Thanh Thanh không xuống xe ngay, mà hơi xích lại gần Đường Kim, thanh âm hơi nhỏ xuống: - Tiểu đệ, có biết tại sao không thể đóng của sòng bạc Long Phượng không? Thực ra cũng không phải chỉ vì có người chống lưng, mà là vì quán trà này.
225 Hóa đơn một vạn đổi ra được một trăm chip, mỗi chip 100 tệ. Hắn ôm Đường Thanh Thanh dạo một vòng quanh sòng bạc, sau đó cười hì hì nói: - Chị Thanh, chị quả nhiên là cô gái xinh đẹp nhất nơi này.
226 Mấy chục người cùng nhìn Đường Kim, đối với con bạc, điều hấp dẫn nhất chính là sự kích thích cả đống tiền nháy mắt đến nháy mắt lại đi. Đường Kim chỉ cần hai lần đã làm cho tiền của mình từ một trăm biến thành mười vạn, làm cho tất cả mọi người cảm thấy kích thích dị thường.
227 - Trúng, lại trúng rồi! - Móa, trúng thật rồi! Ra số 2 thật! - Má ơi, là 350 vạn đó, nhân 35 lần là hơn một trăm triệu rồi!. . . Trong lúc mọi người đang gào thét điên cuồng, Đường Kim và Đường Thanh Thanh cũng nhìn về phía roulette.
228 - Chuẩn rồi, tôi chính là Đường Kim, Đường Kim rất thích vàng đó. Đường Kim nở nụ cười sáng lạn: - Cho nên, các người thiếu tôi hơn một trăm triệu, nếu như trả bằng vàng thì trả đúng một trăm triệu là được rồi.
229 - Tạm thời đang rảnh. À, anh có thể đến cổng trường Ninh Sơn Nhị Trung, có một chỗ gọi là phòng bếp của Đường Kim, tôi ở trong đó. Đường Kim thuận miệng nói.
230 Nhìn thời gian, Đường Kim biết bây giờ là thời gian tan học. Hôm nay là thứ sáu, không có giờ tự học buổi tối. Nói cách khác, hôm nay đưa Tần Thủy Dao về nhà.
231 Dù là lúc ăn mì, động tác của Tần Khinh Vũ vẫn rất ưu nhã. Dĩ nhiên, ưu nhã cũng có tác dụng phụ, ví như, tốc độ rất chậm. Một người ăn như rồng cuốn thì không thể nào ưu nhã được, chỉ có Đường Kim cảm thấy hắn ăn kiểu đó vẫn rất đẹp trai.
232 - Huấn luyện viên Ninh, chị có thể nói thật cho tôi, lúc tự hủy dung của mình, chị tự nguyện sao? Đường Kim hỏi ngược lại một câu, cứ thấy Ninh Tâm Tĩnh là hắn lại không nhịn được hỏi chuyện này.
233 - Cậu biết hung thủ là ai? Ninh Tâm Tĩnh hỏi. - À, chính là bản thân Lâm Quốc Binh, hắn tự sát. Đường Kim nghiêm trang nói. - Tự sát? Mặc dù Ninh Tâm Tĩnh không đổi giọng, nhưng lông mày đã hơi nhăn lại: - Cậu chắc chắn? - Huấn luyện viên Ninh, có đúng hay không cũng chẳng quan trọng, nếu Tiềm Long cần một kết quả điều tra, vậy chúng ta cho họ một kết quả.
234 - Bé ngốc sắp thua rồi. Đường Kim thở dài, thật ra hắn cũng không quá tình nguyện đi xem Tần Thủy Dao thi đấu. Nhưng sau khi tới đây, hắn cảm thấy chuyến này cũng không uổng, lúc Tần Thủy Dao chơi bóng, thoạt nhìn rất bổ mắt.
235 Bốn phía đột nhiên yên tĩnh, ai cũng không ngờ, Đường Kim lại dám ôm Tần Thủy Dao trước mặt mọi người. Tần Thủy Dao không ngờ, Hàn Tuyết Nhu không ngờ, khán giả bốn phía lại càng không ngờ.
236 - Sao lại là anh nữa? Hàn Tuyết Nhu rất căm tức: - Anh cố tình gây chuyện với tôi phải không? - Tôi chỉ làm việc theo luật. Cảnh sát mắt nhỏ ra vẻ chính nghĩa bừng bừng.
237 Mặc dù Hàn Tuyết Nhu không biết Đường Kim làm cách nào, nhưng nàng chắc chắn là do hắn làm. Một người đột nhiên tiêu chảy thì có thể là trùng hợp, nhưng hai người đều tiêu chảy, chỉ có thể là do hắn động tay động chân.
238 Hàn Tuyết Nhu nhanh chóng thất vọng, hiệp hai bắt đầu, Ninh Sơn Nhị Trung cũng đã thay người, nhưng lại không thay nàng và Đường Kim. Sau đó, Ninh Sơn Nhị Trung lại thảm bại, tỷ số là 35 - 15.
239 Tuần trước thi bóng đá, khán giả Nhất Trung hơn một ngàn, lần này thi bóng rổ, người xem ít hơn một chút, nhưng cũng phải năm sáu trăm. Nhưng khán giả Nhị Trung lại không nhiều, tổng cộng chỉ tầm vài chục người.
240 - Trọng tài, hắn muốn phạm quy! Trương Tiểu Bàn bên sân đột nhiên la lớn. Thật ra không chỉ riêng hắn, ai nấy đều thấy Trương Vũ rõ ràng muốn đụng Hàn Tuyết Nhu, nói không chừng còn tiện thể ôm một cái.