241 Hạ Ngọc Thư còn chưa nói gì, Kiều Gia Đạt đã lập tức gật đầu: - Đúng vậy, công ty này thì cháu cũng biết. Tập đoàn thẩm mỹ Khinh Vũ không chỉ là xí nghiệp sáng chói của thành phố Ninh Sơn chúng ta, mà còn là xí nghiệp thương hiệu của cả tỉnh Thiên Nam này.
242 - Nhảm nhí, chú mày có thân phận gì mà bọn ta phải mời ăn cơm? Tưởng Trung sải bước đi ra, giống như muốn đuổi Đường Kim đi. - Chờ một chút. Hạ Ngọc Thư vội vàng đứng dậy, sau đó quay đầu nhìn Tưởng Thiên Bình: - Bộ trưởng Tưởng, tôi biết thằng bé này, có thể là có hiểu lầm gì đó.
243 Thật ra Đường Kim cũng không uống rượu, mà đang uống coca. Một đám có ác ý muốn cho Đường Kim uống coca đến bể bụng, không ngừng tới mời hắn. Còn về Hàn Tuyết Nhu, nàng rất là may mắn, không cần uống rượu cũng không cần uống coca, chỉ cần uống nước trái cây.
244 Nhìn thi thể dưới đất, vẻ mặt Đường Kim bình tĩnh, sau đó lẩm bẩm: - Có nên cho lão súc sinh kia chết trên bụng gái không nhỉ? Ngay buổi trưa nay, Đường Kim đã nhận ra Tưởng Trung chính là người trung niên đã giết Diệp Minh Phương.
245 Tâm tình tốt, làm cái gì cũng vui. Sáng nay, Đường Kim nhìn Tô Vân Phỉ cũng thấy vô cùng thân thiết, thậm chí ngay cả lúc chạy bộ, hắn cũng thấy tiếng Anh mà nàng nói không đáng ghét như vậy.
246 Khúc nhạc nổi tiếng như Thư gửi Elise thì rất nhiều người đã từng nghe qua. Nghe tiếng piano mềm mại động lòng người ấy, lại theo ánh đèn sân khấu, nhìn thấy cô gái mặc đồ trắng ngồi bên đàn, mọi người nhất thời có chút sững sờ.
247 - Đậu xanh, là Đường Kim áp trục? Không ít người kinh ngạc. Mà lại có rất nhiều người thoải mái: - Hóa ra là Đường Kim, có thể chặn đứng Hàn Tuyết Nhu và Tần Thủy Dao, hình như cũng chỉ có tên đó.
248 Sau khi hội diễn văn nghệ chấm dứt, hội học sinh sẽ lập bình chọn trên diễn đàn trường học. Bình thường thì đến hôm sau là có kết quả. Mặc dù hiện tại mọi người đều cho rằng tiết mục của Đường Kim và Tiếu Thiền sẽ giành giải nhất.
249 Đường Kim hiểu ra, ánh mắt nhìn Hàn Tuyết Nhu trở nên nóng bỏng dị thường. Ánh mắt cháy bỏng của hắn làm khuôn mặt Hàn Tuyết Nhu hơi đỏ lên. Nàng biết, rốt cuộc Đường Kim cũng hiểu dụng ý của nàng.
250 Mà gần như cùng lúc, Hàn Tuyết Nhu cũng nghe thấy người bên kia nói: - Tôi tìm Đường Kim. Hai người theo bản năng đưa điện thoại ra nhìn, sau đó đưa điện thoại cho đối phương.
251 - Tập kích khủng bố? Đường Kim có chút ngạc nhiên: - Kẻ nào nhàm chán tới mức tập kích thành phố Ninh Sơn chứ? - Đúng vậy a, huấn luyện viên Ninh, tập kích khủng bố thường nhằm vào thành phố lớn hoặc các kiến trúc di tích, thành phố Ninh Sơn của chúng ta chỉ là thành phố hạng trung, cũng chẳng có chỗ nào đặc biệt, tại sao lại tập kích nơi này? Lên tiếng là một đội viên nam, người này chừng hai ba hai tư tuổi, nhìn như một cây gậy trúc.
252 - Oh my god. . . Hàn Tiểu Linh vò đầu bứt tai, lại đưa tay sờ trán Hàn Tuyết Nhu: - Tiểu Nhu, em không bị choáng váng đấy chứ? Không phải con nhà quan cũng không phải con nhà giàu, nhìn cũng không đẹp trai.
253 - Minh tinh? Tiếu Thiền vẻ mặt đau khổ: - Thầy Tập, em cũng không muốn thành con cưng của internet. Không có chỗ nào tốt, còn có thể phiền chết nữa. - Tiếu Thiền, em nghĩ sai rồi, không phải con cưng của internet, mà là một minh tinh chân chính.
254 Đường Kim không khỏi ngáp một cái: - Có lầm không thế? Sao bọn chúng tới nhanh như vậy được? - Bọn chúng lựa chọn thời cơ mà chúng ta không thể tưởng được, nhưng cũng là thời cơ tốt nhất.
255 Ninh Tâm Tĩnh hơi ngoài ý muốn, mặc dù nàng biết Đường Kim lợi hại, nhưng không ngờ hắn lại giải quyết dễ dàng như vậy. - Ba người các cậu, tới bắt người về trụ sở.
256 - Cái này á? Đơn giản mà. Đường Kim lập tức nói ra lý do của mình: - Chờ cậu thành đại minh tinh rồi, tôi sẽ có một đại minh tinh làm tài xế, vừa nghĩ đã thấy nở mày nở mặt a! Tiếu Thiền nhất thời chán nản.
257 Đường Kim dừng bước, quay đầu lại nhìn liền thấy được một người thanh niên tóc trắng. Hắn cũng có chút ấn tượng với người này, chính là tên gặp ở sòng bạc lần trước.
258 Đầu bên kia nhanh chóng truyền đến tiếng cúp máy. Tần Khinh Vũ ấn nút gọi lại, nhưng không hề có tín hiệu gì. - Mẹ, là ai vậy? Tần Thủy Dao có chút bất an, đây rõ ràng là điện thoại đe dọa mà.
259 - Bé ngốc, nói cho cậu một tin tốt. Rốt cục Đường Kim cũng phục hồi tinh thần, cười hì hì với Tần Thủy Dao: - Bây giờ giá trị của cậu đã lên đến chục triệu.
260 Tần Thủy Dao vạch đen đầy mặt, tên này nói chuyện thật khó nghe a. Cho dù nơi đây đúng là nơi như thế, hắn cũng không thể nói chuyện tế nhị một chút sao? Sắc mặt cô gái quầy bar cũng không khá hơn là bao.