301 Cô gái này là chị họ của Hàn Tuyết Nhu, Hàn Tiểu Linh. Mấy ngày trước, nàng và Đinh Lan cùng nhau đưa Hàn Tuyết Nhu về nhà, còn lần này nàng ko chỉ đưa Hàn Tuyết Nhu trở lại mà còn muốn ở lại Ninh Sơn.
302 - Cưng à, bây giờ là thế giới của hai người, sao lại có kẻ thứ ba như điện thoại di động ở đây được chứ? Đường Kim cười hì hì, điện thoại của Hàn Tuyết Nhu là do hắn tắt, hắn cũng không muốn đột nhiên có điện thoại quấy rầy bọn họ.
303 - Quách Lương Tài, đây không phải là sân nhà của tôi, chẳng lẽ lại là sân nhà của anh? Hàn Hữu Đức cười lạnh một tiếng: - Năm năm trước tôi có thể đuổi anh ra khỏi huyện La Mật, vậy thì năm năm sau tôi cũng không sợ anh! - Hàn tổng, cần gì tức giận như vậy? Anh là người làm ăn, người làm ăn thì phải hòa khí sinh tài a.
304 Ba người Đinh Lan, Hàn Hữu Đức và Hàn Tiểu Linh ngẩn ngơ, đặc biệt là Đinh Lan. Mặc dù mấy hôm trước moi ra không ít chuyện của Đường Kim trong miệng con gái, nhưng Đường Kim vẫn là lần đầu gặp mặt nàng.
305 - Đúng đúng đúng, là chào. . . - Chúng tôi đều rất kính ngưỡng ngài. . . - Chúng tôi kính ngưỡng ngài tựa như nước Trường Giang thao thao bất tuyệt. .
306 Hàn Tuyết Nhu cố gắng chống mắt dậy, vừa rồi nàng rất đói, cũng không buồn ngủ như vậy. Bây giờ ăn no là lại muốn ngủ vô cùng. Mà nghe được lời này của Đinh Lan, nàng vô thức định đáp ứng.
307 Thanh âm lạnh như băng đột nhiên vang lên: - Nhớ kỹ, tên ta là Kinh Kha! Một kiếm này không chỉ đột ngột, mà tốc độ còn nhanh như chớp giật. Khi thanh âm này vang lên, tốc độ của trường kiếm còn nhanh hơn nữa, dường như trong nháy mắt sẽ đâm vào ngực Đường Kim! Mà phi tiêu vàng Đường Kim vừa ném ra dường như không tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì với sát thủ.
308 - Cưng à, em không thấy chị Khinh Vũ thoạt nhìn cũng chỉ 20 tuổi sao? Đường Kim hỏi ngược lại. - Nhưng anh là hôn phu của Tần Thủy Dao, gọi mẹ cô ấy là chị mà cũng được hả? Hàn Tuyết Nhu nhìn Đường Kim, đột nhiên ngữ xuất kinh người: - Ê, đại sắc lang, không phải anh có ý đồ với mẹ Tần Thủy Dao đó chứ? Hàn Tuyết Nhu cũng đã gặp qua Tần Khinh Vũ, tất nhiên nàng biết Tần Khinh Vũ nhìn rất trẻ, nhiều nhất chỉ khoảng hơn hai mươi.
309 - Dĩ nhiên có thể. Đường Kim đảo tròng mắt: - Hồ tiên sinh, nghe nói ông không rõ vài vấn đề, không biết là vấn đề gì? - Là như vậy, chúng tôi muốn biết mỹ phẩm của của các cậu có hiệu quả như thế nào.
310 Trong gương là một gương mặt toàn nốt ban đen, làm cho sự quyến rũ trong mắt Nina trong nháy mắt biến mất sạch, thay vào đó là hoảng sợ và tức giận. Mà thấy bộ dạng đắc ý của Đường Kim, Hàn Tuyết Nhu và La Ngọc Hoa đều hơi câm nín, rốt cuộc tên này đã làm gì? Da mặt của Nina, đúng là trong mấy phút ngắn ngủn biến hóa nghiêng trời lệch đất.
311 - Nè, anh cũng nên cẩn thận một chút, Thượng Đế kia rất lợi hại, hơn nữa rất thần bí. Chỗ của tôi cũng không có tài liệu về hắn đâu. Hiểu Hiểu bên kia vẫn có ý tốt nhắc nhở Đường Kim.
312 - Lại ba điều quy ước? Đường Kim ngẩn ngơ, bọn họ đã từng có một lần quy ước ba điều. Dĩ nhiên, cái quy ước này cũng chẳng có hiệu quả gì cả. - Điều thứ nhất, hôm nào không nghỉ học, buổi tối em sẽ ở lại ký túc xá của mình.
313 Bốn giờ chiều, biệt thự trên núi. - Mẹ, con chán muốn chết rồi! Trong phòng ngủ, Tần Thủy Dao đang càu nhàu: - Nếu cứ thế này, con không bị sát thủ giết thì cũng tự mình chán chết.
314 Tình nhân? Đường Kim nhìn chằm chằm bốn tiểu nha đầu này, ai mà làm tình nhân của bốn nàng, vậy cũng không cần sống nữa, chuẩn bị bị hành hạ tới chết là vừa! Ninh Tâm Tĩnh cũng bất đắc dĩ nhìn bốn nha đầu.
315 - Cha nuôi, bọn con hiểu, cha tiếp tục! Bốn tiểu nha đầu cùng hồi đáp. Đường Kim tiếp tục huyên thuyên một trận, nói cái gì bọn chúng cũng hiểu. Sau đó, hắn truyền chân khí vào trong cơ thể một tiểu nha đầu.
316 Ngoài biệt thự Tần gia, các đoàn người bảo vệ mẹ con Tần gia vẫn chưa tản đi. Không có mệnh lệnh của Đường Kim, ai cũng không dám tự tiện rời đi. Lúc này, Đường Kim và Tần Thủy Dao lại cùng ra khỏi biệt thự.
317 - Nếu không, tôi trả cậu về cho chị Khinh Vũ nhá? Đường Kim lười biếng hỏi. - Tôi không về! Tần Thủy Dao vội vàng nói: - Sắp chán chết rồi. Thôi mặc kệ cậu có định làm trò gì, bây giờ theo tôi đi dạo phố! Thật vất vả mới được ra ngoài hóng mát, Tần Thủy Dao cũng không muốn về biệt thự trên núi.
318 Thanh âm này cũng hơi khó nghe, còn hơi ảo diệu nữa, không rõ là phát ra từ hướng nào. - Ai? Tần Thủy Dao kinh hãi, quát nhẹ một tiếng. Sau đó nàng vội vàng tìm khắp nơi, nhưng nhìn cả một vòng mà cũng chẳng thấy nửa cái thân ảnh.
319 - Thật ra thì, anh mới là Thượng Đế! Đường Kim thở dài, một tay ôm lấy eo Tần Thủy Dao, một giây sau, hắn biến mất khỏi tấm lưới. Sắc mặt hai Thượng Đế đồng thời đại biến, tròng mắt hiện lên vẻ khó tin.
320 - Chẳng lẽ là con nha đầu Hiểu Hiểu? Đường Kim thầm nói. Với lấy điện thoại nhìn, lại phát hiện không phải số của tổng bộ Ám Kiếm. Trên màn hình không có bất cứ số điện thoại nào, chỉ có mấy chữ: "Số điện thoại không rõ" - Người nào mà ngay cả số cũng giấu thế này? Đường Kim ngáp một cái, vẫn bắt máy: - Alo, ai vậy? Hơn nửa đêm thế này, có cho người ta ngủ hay không? - Ngài khỏe chứ, Đường Kim tiên sinh tôn kính.