321 Đường Kim nói chuyện với Rogge chừng mười phút. Cái gọi là vấn đề kỹ thuật cũng chỉ là phương thức liên lạc, ám hiệu, còn có tài khoản ngân hàng của Đường Kim.
322 Đầu bên kia điện thoại, Tô Vân Phỉ hình như ngẩn người, sau đó hỏi: - Đường Kim, bây giờ em lại về ở ký túc xá sao? - Cô Tô, em đang ngủ trong ký túc xá nè.
323 - Thành phố Ninh Sơn có sát thủ lạ lắm hả? Đường Kim chả thèm để ý: - Treo giải cũng hủy rồi, chẳng lẽ còn sát thủ muốn ra tay? Theo Đường Kim thấy, thành phố Ninh Sơn có sát thủ cũng chẳng sao, chỉ cần sát thủ này không phải tới giết Tần Thủy Dao và Tần Khinh Vũ là được.
324 Đỉnh ký túc xá giáo viên, Đường Kim lại cầm điện thoại trên tay, dưới chân hắn, Yêu Xà đã thành một con rắn chết. Trong nháy mắt tiếng súng vang lên, hắn vừa kịp nhìn thấy Tần Thủy Dao, sau đó hắn phát hiện không kịp ngăn đạn nữa, hắn chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất xuất hiện bên cạnh nàng, sau đó đẩy nàng ngã nhào ra đất.
325 Phòng bếp của Đường Kim. Đường Kim ngồi cạnh bàn, Tống Oánh lại không ngồi bên hắn. Mà người ở đối diện lại là Lạc Trần. - Ba ngày nay có phát hiện tung tích của sát thủ nào không? Đường Kim mở miệng hỏi.
326 Đường Kim và Bạch Văn đều dừng bước. Hai người quay lại, thấy một thằng béo đang chạy tới bên này. Thằng béo này không cao, tóc húi cua, trên cổ mang một vòng vàng thô to, bước đi hai tay cũng vung vẩy, làm người ta thấy rõ hai cái ngọc ban chỉ to đùng trên ngón cái tay trái của hắn.
327 Trong Thiên Bảo Các. Trong gian phòng nhỏ, một ông già hơn sáu mươi và một tên trẻ tuổi chừng hai mươi đang ngồi cạnh cái bàn. Trên bàn đang đặt một bình hoa.
328 - Đi đâu tìm đồ ăn cho Hoa Hoa bây giờ? Đường Kim cảm thấy khó khăn, hoạt độc cũng không dễ tìm như vậy a. Hoặc là tìm loại độc vật như rắn độc, không được thì tìm người bị trúng độc a.
329 Tiếng hô hấp bên kia đã trở nên ồ ồ, nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại. Thanh âm lập tức truyền đến, nhưng đã không còn chút mất hứng nào: - Ông xác định? - Thất thiếu, tôi xác định.
330 Bên phải bệnh viện trung tâm, cách khoảng hai trăm mét có một chiếc cầu vượt. Qua cầu vượt, đi thêm hai trăm mét nữa là tới quán ăn mà Kiều An An nói.
331 - Cậu xem rồi làm, cậu có thể tùy tiện báo danh cho tôi vài hạng mục, đến lúc đó tâm tình tốt thì tôi thi, tâm tình không tốt thì thôi. Đường Kim thuận miệng nói.
332 Sắc mặt Tô Vân Phỉ nhất thời khó coi. Nếu chỉ nhìn tấm hình này, sợ rằng ai cũng nhận định nàng và Đường Kim có quan hệ nam nữ! - Đêm đó, anh đã ở KTV Hoàng Triều? Tô Vân Phỉ nhìn Chu Cương Cường, lạnh lùng hỏi.
333 - Anh nói là, tên Dương Minh Hào kia tìm người đâm mẹ của Kiều An An, để cô ấy phải trở về tỉnh thành? Rốt cục Đường Kim cũng coi trọng, tỉnh thành không phải địa bàn của hắn, Kiều An An một mình đi tỉnh thành, đó không phải chui đầu vào rọ sao? - Đúng thế.
334 - Anh đánh giá Dương Minh Kiệt quá cao rồi. Kiều Gia Đạt lắc đầu: - Hắn còn chưa đủ tư cách phái Đường Kim làm việc. Dĩ nhiên, nếu có cơ hội châm ngòi thổi gió, Dương Minh Kiệt nhất định sẽ không bỏ qua.
335 - Hắn chính là Dương Minh Hào. Nhìn tên cao to còn cách hơn mười mét, Kiều An An nhẹ nhàng nói. Dương Minh Hào? Đường Kim hơi sững sờ, hắn thật sự không ngờ lại nhanh chóng gặp hôn phu của Kiều An An như vậy.
336 - Chị dâu, em ra ngoài ăn cái gì đó đã. Kiều An An hơi chần chừ một chút rồi mới mở miệng. - Em còn chưa ăn tối? Phương Lệ Văn cũng cả kinh, sau đó gật đầu ngay: - Được, vậy em đi nhanh đi, đừng để đói bụng.
337 Theo lời Dương Minh Kiệt, tên Dương Minh Hào này rất hèn hạ, thủ đoạn gì cũng dùng được. Dĩ nhiên, nếu nơi này là thành phố Ninh Sơn, Đường Kim cũng chẳng thèm để ý xem Dương Minh Hào hèn hạ tới đâu, không chừng còn có thêm cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa, cuối cùng có thể khiến thất tiên nữ lấy thân báo đáp.
338 - Em sẽ biết nhanh thôi. Kiều Gia Phú hừ nhẹ một tiếng: - Nơi này là Minh Hồ, là tỉnh thành, không phải nơi bé tẹo như Ninh Sơn. Đường Kim có thể kiêu ngạo càn rỡ ở Ninh Sơn, nhưng đến tỉnh thành, hắn cũng không ngang ngược được như vậy.
339 Kiều An An lòng nóng như lửa đốt, nàng lấy điện thoại gọi cho Đường Kim một lần nữa. Sau đó, nàng lại nghe thấy tiếng chuông, điện thoại của hắn. . . vẫn còn trên giường.
340 Kiều An An nghe mà sửng sốt. Tên này, nói đạo lý cứ từng phát từng phát, hơn nữa nghe hình như cũng có lý thật. Càng kỳ quái chính là, hắn nói cái gì mà nàng muốn sửa sai với hưởng tuần trăng mật? Đến bây giờ hắn vẫn chưa hết hi vọng a! - Đã nói cậu đừng đùa nữa mà.