181 - Cửu thúc, Đường Kim muốn biết cố chủ là ai. Lạc Trần từ từ nói : - Nếu ngài không nói cho tôi biết thì tôi đây không thể làm gì khác, chỉ có thể để hắn đến tìm ngài.
182 Lạc Trần gật đầu, xoay người, mới vừa bước đi thì đột nhiên hắn ngã xuống đất, lại hôn mê. - Đưa hắn đi bệnh viện, mặc dù tôi đã lấy đạn trong chân hắn ra nhưng hắn mất quá nhiều máu, để bác sĩ lo đi.
183 Hai bảo vệ lập tức đi về phía Đường Kim, hắn lại mở miệng, bộ dạng tỏ ra mất hứng: - Nè, tôi đến mua nhà, chẳng lẽ các vị muốn đuổi người mua nhà sao? Nghe thế thì 2 tên bảo vệ dừng bước lại rồi nhìn Vương Hạo, chỗ này có nhiều lãnh đạo cùng nhiều ký giả như vậy, lúc này bọn hắn đuổi người mua nhà ra thì có chút không thỏa đáng.
184 Hạ Ngọc Thư vừa hỏi như vậy thì toàn bộ mọi người đều nhìn Đường Kim, ngay cả Vương Hạo cũng không nói gì nữa. Nếu như Đường Kim không nói ra chứng cớ thì mọi người sẽ cho rằng hắn đến đây gây chuyện, tin tưởng là Hạ Ngọc Thư cũng không giúp Đường Kim.
185 - Chị Thanh, tin em đi, đây nhất định không phải thời điểm hắn thảm hại nhất. Đường Kim hì hì cười một tiếng, sau đó có chút kỳ quải hỏi: - Chị Thanh, chị đợi em nãy giờ sao? - Xem như thế đi, chị đang đoán thử em có thể sẽ làm được gì cho nên tới đây xem một chút.
186 Nhưng mà để cho Kiều Thiếu Long bất ngờ chính là, Đường Thanh Thanh không chút nghĩ ngợi, lập tức trả lời: - Không có hứng thú! Lòng tin tràn đầy của Kiều Thiếu Long biến mất ngay sau đó, đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó có chút thẹn quá hóa giận.
187 Phòng bếp của Đường Kim giờ phút này có hai khách không mời mà đến. Đây mà một đôi nam nữ trẻ tuổi, đều mặc tây trang, nhìn không tệ. Một cao lớn một yểu điệu, nếu bọn họ mà là tình lữ thì cũng coi là xứng đôi.
188 - Kiều Thiếu Long còn sống không? Cảnh Trực cắn răng hỏi. - Tạm thời còn chưa chết, nhưng hắn sống thêm được bao lâu, thì tôi không biết. Đường Kim thuận miệng nói.
189 Nam tử trung niên cũng không cao lớn gì, chiều cao của hắn còn chưa đủ một mét bảy, dáng người gầy yếu, đặt hắn vào trong dòng người đông đúc thì chẳng ai thèm chú ý, chỉ có một chỗ đặc biệt là trên người hắn mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn.
190 Đường Kim cũng không biết, hắn bây giờ đã là một danh nhân trong Ám Kiếm, việc này cũng mang đến cho hắn rất nhiều phiền phức, hắn cùng đã rời khỏi căn biết thự, trở về Ninh Sơn Nhị Trung, chẳng qua hắn không có vào trường mà đi thẳng tới phòng bếp.
191 - Đường Kim, Tiếu Thiền hai người các cậu hãy nhớ kỹ những lời này. Vương Giai giận dữ la lên một câu, sau đó chạy ra phòng học. Một đám người âm thầm suy nghĩ trong lòng, có vẻ Đường Kim rất ưa thích Tiếu Thiền nha, mỗi lần Tiếu Thiền với Vương Giai cãi nhau, Đường Kim đều âm thầm giúp đỡ.
192 - Các cậu ra điều kiện, tôi cũng ra điều kiện, sao các cậu lại nói tôi lưu manh? Đường Kim một bộ dáng thực vộ tội nói. - Tên chết tiệt, tính như thế nào thì người cuối cùng chiếm tiện nghi đều là cậu.
193 Đường Kim lúc này mới nhìn xem di động, phát hiện hiện tại chỉ là năm giờ rưỡi sáng, còn chưa đến sáu giờ đồng hồ. - Không phải là cha chị Thanh nhập viện rồi chứ? Đường Kim nói thầm một câu, bằng tốc độ nhanh nhất vệ sinh cá nhân sau đó ra ngoài luôn.
194 - Nói ông đầu heo thật sự là còn coi trọng ông a! Đường Kim lắc đầu thở dài: - Tôi cũng không phải cảnh sát, càng không biết người y tá này, cô ta sống hay chết liên quan gì đến tôi? Nhân viên cảnh sát cũng thấy Vương Hạo hơi bị khùm, dùng một người y tá bắt Đường kim phải lạy, có điểm kỳ lạ rồi, trừ phi Đường Kim một lòng vì người khác.
195 Đường Kim tránh khỏi, la lên một câu: - Nhìn xem, Tần Thủy Dao cô mới là cuồng bạo lực a! - Đó là bởi vì cậu quá ghê tởm! Tần Thủy Dao thật là không tiếp tục đuổi đánh Đường Kim, chỉ là một bộ dáng phẫn nộ nhìn hắn.
196 - Chị Thanh, đừng lo lắng, em chỉ sợ nó không đến tìm em. Đường Kim chẳng thèm để ý. - Tiểu đệ, tóm lại em cẩn thận một chút là được, nhỡ đâu Vương Phi không tìm em, lại tìm bạn gái em thì sao? Đường Thanh Thanh vẫn hơi lo lắng: - Xảy ra chuyện thì có hối cũng không kịp.
197 Bên kia điện thoại trầm mặc một chút, sau đó là giọng nói ngọt ngào nhưng gần như phát điên của Hiểu Hiểu: - Quỷ chán ghét, không thể nói chuyện khác hay sao? - Nhưng tôi chỉ quan tâm vấn đề này a.
198 - Cô am hiểu cái gì nhất? Đường Kim thuận miệng hỏi. - Khiêu vũ, piano, ca hát, cái gì cũng biết nhưng chẳng cái nào là giỏi nhất cả! Tiếu Thiền tức giận nói, đến giờ này mới hỏi nàng am hiểu cái gì, không phải quá muộn sao? - Cho nên, cô nên chuyên tâm hơn một chút.
199 - Có người nói, nghĩa vụ của bạn gái là tiêu tiền hộ bạn trai, cậu cho tôi tiêu hết tiền hộ cậu nhá? Hàn Tuyết Nhu hừ nhẹ một tiếng. - Nếu như em dùng hết tiền của anh để bao phòng trăng mật trong khách sạn Thiên Kiêu thì.
200 Quán bar Thanh Xuân chính là một trong mười mấy quán bar ở thành tây. Nghe đồn thì quán bar này còn tương đối sạch sẽ, không có loạn như mấy quán bar khác.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Đô Thị
Số chương: 38