121 - Đúng, mặc nội y chạy! - Chúng ta muốn ngắm nội y! - Có người chạy là được, mặc kệ là ai chạy! - Vậy không được, ta chỉ thích nhìn xem mỹ nữ thoát y chạy! Tiến Thiền vừa mới đề nghị, bên cạnh một đám nam sinh lại bắt đầu ồn ào, sắc mặt Vương Giai thay đổi không ngừng, sau đó cũng cắn răng nói: - Thoát y chạy thôi, có gì đặc biệt chứ! Vương Giai nhanh chóng cởi áo ngoài, chỉ còn lại có đồ lót, phô bày vóc dáng tương đối phát triển, sau đó phất tay với các nam sinh bên cạnh một cái: - Ta chạy đây, mọi người nhớ phải cổ vũ ta a! Tiếu Thiền trợn mắt há hốc mồm, Vương Giai cũng đã nhảy xuống khán đài, bắt đầu chạy như băng quanh sân vận động.
122 - Kích thích, cuộc so tài này thật kích thích. Âm thanh tán dương của các nam sinh ngày càng lớn, đây là cuộc so tài mà nam sinh thích nhất a. Hơn ba trăm người khiêu chiến Đường Kim đều hưng phấn, có thằng còn xịt máu mũi.
123 - Đừng nhỏ mọn như vậy, tôi sờ chút thôi mà. Đường Kim có chút buồn bực, Tống Oánh thật quá nhỏ mọn mà, nụ hôn đầu tiên của hắn cũng cho nàng, nàng không thể để cho hắn sờ một chút sao? Đám người Tiểu Thất, Tiểu Bát cổ quái nhìn Đường Kim, người này đúng là sắc đảm ngập trời, dù lão Đại có hảo cảm với hắn, cũng không thể ở chỗ đông người như vậy đòi sờ ngực nàng chứ.
124 Một đám người im lặng nhìn Đường Kim, thằng này thật là không coi ai ra gì. Hắn tốt xấu gì cũng đến Ninh Sơn Nhị Trung được một tuần rồi mà nhân vật đình đám như Uông Tùng cũng không biết là ai.
125 Khuôn mặt tuyệt đẹp, dáng người cao gầy, núi đôi dù đang trong thời kì phát triển cũng hơn hẳn bạn bè đồng lứa, thêm bộ đồ bó sát làm vô số nam sinh xúc động muốn đi tù.
126 Đáng tiếc chính là cái rắm này không đánh trúng Đường Kim, trên sân vận động, Đường Kim vẫn ôm vòng eo vô cùng mềm mại của Hàn Tuyết Nhu, bờ môi vẫn quấn lấy làn môi mỏng của nàng, mà Hàn Tuyết Nhu cũng không kháng cự, đến lúc này mọi người đều thấy Đường Kim đã thành công cưa đổ Hàn Tuyết Nhu.
127 - Tôi không đi đâu, Dao Dao còn chờ trong xe. Tần Khinh Vũ lắc đầu: - Vậy cậu quay về thay đồ đi, tôi và Dao Dao ở trên xe chờ cậu. - Khinh Vũ tỷ tỷ, sao em lại không biết xấu hổ để tỷ phải chờ đây, thôi em không về nữai.
128 - Chỉ là từ bé đến giờ mẹ vẫn bảo hộ con mà! Tần Thủy Dao càng nghĩ càng không hiểu. - Tên Đường Kim chết bầm kia mới tới có mấy ngày mà mọi chuyện đã thay đổi rồi sao? - Dao Dao, con vẫn luôn muốn biết vì sao con đính hôn với Đường Kim phải không? Tần Khinh Vũ không trực tiếp trả lời Tần Thủy Dao mà hỏi lại một câu.
129 Chương 129: Sau này hãy đi theo tôi. - Làm người cần khiêm tốn, trời mưa thì nên che chắn, tôi là người khiêm tốn, nên dùng ô thôi. Đường Kim nói thầm một câu, sau đó liền duỗi tay ra - Đưa ô cho ta đi! Uông Tùng đưa ô cho Đường Kim.
130 Cô gái này chính là Tần Thuỷ Dao, lại nghe thấy tiếng gọi đồ ngốc này, nàng không hề tức giận, ngược lại gật gật đầu, nở nụ cười ngọt ngào: - Đúng a, em đội mưa một chút.
131 - Mẹ, xảy ra chuyện gì vậy? Tần Thủy Dao ngẩn ra - Bên ngoài đang mưa to thế, có chuyện gì mà phải vội vã vậy? - Công ty xảy ra chút chuyện nhỏ, mẹ phải đi đến xử lý ngay.
132 - Đường Kim đáng thối, cậu tính làm loạn gì đây? Tần Khinh Vũ còn chưa nói gì Tần Thủy Dao đã muốn bất mãn trừng mắt nhìn Đường Kim. - Đồ ngốc, cô mới là người quấy rối đó.
133 Tập đoàn Khinh Vũ nằm ở thành tây Ninh Sơn, khu vực lâu đời nhất của thành phố giờ đây là chỗ tập trung phát triển các ngành dịch vụ như quán bar, KTV, thẩm mỹ viện.
134 Diệp Minh Phương nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp Liễu Nguyệt, hận không thể cầm kính hiển vi quan sát, nhưng nhìn hồi lâu cũng không nhìn ra có cái gì không thích hợp ngược lại bắt đầu ghen tỵ bởi vì khi mình trẻ như Liễu Nguyệt làn da cũng không được như vậy.
135 Đường Kim nhanh chóng cất tờ giấy kia đi rồi hời hợt nói: - Không có gì, làm giả cái giấy chứng nhận lừa bà già ngu ngốc kia thôi. - Quỷ mới tin cậu! Tần Thủy Dao trừng mắt.
136 - Dao Dao, có một số việc con không hiểu đâu, tóm lại chuyện này không thể làm lớn ra được. Tần Khinh Vũ giải thích một câu, sau đó liền đi vào phòng bếp.
137 - Nào có đơn giản như cô nói? Tiểu tử Đường Kim kia thậtcổ quái, không dễ đối phó như thế! Lâm Quốc Binh hơi mất kiên nhẫn. - Trước khi làm gì cô không thể lo nghĩ chu đáo một chút sao? - Đàn ông mấy người làm việc toàn nhìn trước ngó sau cho nên toàn là bại sự.
138 Tần Khinh Vũ sắc mặt đại biến, nàng nhìn xinh đẹp nữ tử, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin. - Mạnh Linh, em có ý gì? Tần Khinh Vũ cố gắng trấn định, biến cố phát sinh quá đột ngột, làm cho nàng không có kịp chuẩn bị.
139 Người đàn ông này chừng ba mươi tuổi, tuy thân hình cao lớn nhưng tướng mạo bình thường, chỉ có đôi mắt hơi đặc biệt, nhìn vào nó làm cho người ta cảm thấy chán gét.
140 Biệt thự Tần gia. Tần Khinh Vũ người tự xưng Lâm Phong không chút kinh hoảng nói: - Nếu ngươi cảm thấy Đường Kim sẽ không trở về, sao không chờ một lát thử xem? - Không cần dùng đối phép khích tướng với ta.