81 - Ách? Đường Kim, cậu vừa mới nói cái gì?Nhất thời thì Nhạc Trung Hằng có chút phản ứng không kịp, cho rằng mình nghe không rõ. Đường Kim có chút thất vọng nhìn vào Nhạc Trung Hằng:- Ngay cả bao ăn bao ở mà các ông cũng không lo được sao? Được rồi, tôi là người khiêm tốn nên yêu cầu sẽ thấp hơn một chút, có thể không cần bao ở, hiện tại tôi đã có chỗ ở rồi nhưng mà các ông nhất định phải bao ăn, bằng không thì tôi sẽ không gia nhập Ám Kiếm của các ông.
82 - Đây là phân cấp bậc trong Ám Kiếm của chúng ta, mỗi thành viên trong Ám Kiếm được phân chia cấp bậc thành Kim, Ngân, Đồng, Thiết, mỗi loại lại được chia thành tam đẳng, cậu là người mới gia nhập vào Ám Kiếm cho nên là Thiết kiếm tam đẳng.
83 - Đúng vậy, tôi chính là Đường Kim, Đường trong Đường Môn, Kim trong Hoàng Kim, nghe nói thì anh chính là một người sùng bái tôi a?Đường Kim cười hì hì nhìn vào Lâm Thiên Hùng:- Thật sự thì anh đúng là người sùng bái tôi, vừa mới thấy tôi thì liền quỳ xuống lạy tôi liền.
84 - Làm sao vậy?Đường Thanh Thanh liền vội vàng hỏi. Vẻ mặt Đường Kim tỏ ra đau khổ, nói:- Chị Thanh, em quên mất một chuyện quan trọng rồi. Nguồn 4vn. eu b/y Hùng Bá- Chuyện quan trọng gì?Đường Thanh Thanh cũng cảm thấy không hiểu.
85 Đầu bên kia liền im lặng một chút, ước chừng qua mười giây thì mới truyền ra giọng nói có chút phát điên của Hiểu Hiểu:- Cậu không biết cha mẹ của mình là ai thì tôi làm sao biết được? Tôi đâu phải là cha mẹ của cậu a.
86 - Đánh cuộc?tên lái chiếc Hummer lại giật mình:- Anh bạn, cậu muốn cược gì đây?Nguồ. n 4vn. eu by Hùng Bá- Tôi cá rằng tôi đẩy xe này sẽ nhanh hơn so với anh lái xe.
87 - Không cần. Đường Kim lại từ chối. - Ách, anh bạn, tôi không lừa cậu đâu, kỹ thuật lái xe của tôi tuyệt đối là số một, cậu có thể hỏi mọi người ở trên đường, người nào lại không biết Mạc Phi tôi đây là người lái xe số một ở thành phố Ninh Sơn này a.
88 Hàn Tuyết Nhu lắc đầu: - Đối với việc thắng thua mà nói thì nó không có bất cứ ý nghĩa gì đối với tôi, tôi chỉ muốn đánh bại Tần Thủy Dao mà thôi, tôi muốn cho mọi người trong trường này biết tôi mới là hoa hậu giảng đường của trường Ninh Sơn Nhị Trung này.
89 Tiểu Đậu Nha thở hổn hển chạy tới: - Anh Đường Tinh, không tốt, Đỗ Kiến Phi, cậu ta. . . cậu ta. . . Thân thể mảnh mai Tiểu Đậu Nha vừa mới chạy tới quá nhanh thế cho nên có chút hết hơi, nói nửa ngày cũng không nói ra tới cùng là chuyện gì.
90 Khi tiếng chuông vào học vang lên thì Đường Kim mang theo Đỗ Kiến Phi cùng Tiểu Đậu Nha rời tầng thượng của khu giảng đường đi vào phòng học lớp 10/6.
91 Cuối cùng là Đường Kim cũng không đi chào hỏi Hàn Tuyết Nhu, trên thực tế thì hắn với Hàn Tuyết Nhu mới tách ra trước cửa trường học, hiện tại hơn phân nửa là Hàn Tuyết Nhu không có ở trong lớp.
92 Theo bản năng thì Tiếu Thiền liếc mắt nhìn qua bên cạnh một cái, nhất thời thì kinh hô kêu lên một tiếng: - Đường Kim chết bầm, khi nào thì cậu có mặt ở đây hả? - Cô không biết tôi là thể dục đặc chiêu sinh à? Đường Kim hỏi ngược lại Tiếu Thiền một câu.
93 - Tôi không phải là phú nhị đại, bây giờ thì tôi chỉ là phú nhất đại mà thôi. Đường Kim nói thầm một câu nhưng mà hắn cũng không có phản kháng lại, dường như hắn cứ đứng yên ở nơi đó, tùy ý để tên cảnh sát giao thông trẻ tuổi kia còng tay hắn lại.
94 Trên không trung Lâm Thiên Hùng nhìn qua là vẫn có chút anh tuấn tiêu sái nhưng mà ánh mắt của hắn lại vô cùng lãnh khốc, nhưng mà giờ phút này vẻ lãnh khốc trong ánh mắt của hắn lại càng thêm tàn nhẫn.
95 Ninh Sơn thị nội hữu sơn hữu thủy (Ở bên trong Ninh Sơn vừa có sông, vừa có núi), sơn chính là Ninh Sơn mà thủy chính là Ninh Thủy. Dòng Ninh Thủy từ Đông Xuyên chảy qua, mà bên cạnh của con sông Ninh Thủy này có một khu chợ, con đường ở khu chợ này có tên là Ninh Thủy, con đường này chính là nơi nổi tiếng nhất giành cho các loại xe cộ.
96 Theo giọng nói này thì một tên nam nhân cao lớn ước chừng khoảng ba mươi tuổi đi vào, nam nhân này có đầu tóc húi cua, đi giày tây, trên mặt có gắn theo một cái kính râm.
97 - Đã nghe qua. Đường Kim cắn xong một cái chân vịt thì lại cầm lấy một cái khác: - Không phải là chú mới vừa nói qua sao? - Đường Kim chết bầm, cậu còn giả vờ ngốc nữa hả? Tiếu Thiền nhịn không được mà mắng lên: - Bố của tôi hỏi cậu hãy giải thích việc công ty bảo vệ Phi Ưng á.
98 Đường Hảo Nhiên cũng không do dự gì liền đáp ứng. - Ông đã suy nghĩ kỹ rồi sao? Hải Dương có chút không yên lòng mà hỏi: - Nếu như người đàn bà kia đến tìm ông thì sao? - Tối qua nàng gọi điện cho tôi, kêu tôi ra khỏi nhà sau đó thì đám người Phì Long bắt đi mà Thanh Thanh cũng thiếu chút nữa là bị bà ta đưa vào con đường chết.
99 Vương Giai lại vui vẻ: - Ha ha, Tiếu Thiền cậu nghe thấy chứ, Đường Kim đã thừa nhận, kỳ thật ngủ cũng đã ngủ rồi, có gì mà… Vương Giai nói còn chưa dứt lời, liền vui quá hóa buồn, một quyển sách đập thẳng vào mặt nàng… Vương Giai dính đòn nên có choáng váng, nàng một tay vuốt gò má, một tay nhặt sách lên nhìn trang bìa, liền tức giận: - Tiếu Thiền, cậu dám ném tôi? - Uy, con mắt nào của cậu thấy mình ném cậu? Tiếu Thiền tức giận nói.
100 - Đường Kim, cậu đúng là một tên lưu manh đáng chết! Nghe như thế, mặt Tần Thủy Dao càng đỏ hơn, còn có chút tức giận, nàng kéo Tiểu Đậu Nha: - Tiếu Ngọc Đình, chúng ta đi đừng để ý hắn nữa! Tần Thủy Dao thở hổn hển kéo Tiểu Đậu Nha rời đi, mà Trương Tiểu Bàn vẻ mặt sùng bái nhìn Đường Kim: - Người anh em a, cậu thực là ngưu à! Trương Tiểu Bàn ngày càng bội phục Đường Kim, chỉ vài lời giải thích mà làm cho hắn thất thế giới thay đổi hoàn toàn, lần đầu tiên hắn biết hai từ nhân tính còn có thể giải thích như vậy! - Nhất định phải chia sẻ với mọi người! Trương Tiểu Bàn nghĩ như vậy, lập tức lại lấy di động ra, bắt đầu lên mạng đăng tin: - Giải thích mới của Đường Kim về nhân tính! - Người anh em, cậu lại hot rồi… Uầy, người đâu rồi? Đăng xong tin, Trương Tiểu Bàn ngẩng đầu, đã phát hiện Đường Kim không thấy đâu nữa rồi.
Thể loại: Dị Năng, Võng Du, Đô Thị, Khoa Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 350