101 "Không việc gì. " Như Thương lắc đầu vùng vẫy ngồi dậy. Ngực vẫn đau âm ỉ, còn phun nhiều máu như vậy, nói không có việc gì đó là gạt người. Nhưng cũng may trong vài năm nay, nàng hằng ngày rèn luyện điều chỉnh thân thể cùng với bồi dưỡng không tệ, hơn nữa ý chí bản thân kiên cường, mới có thể không đến nỗi ngã xuống dậy không nổi.
102 Cô độc chứng không có lên tiếng, đứng dậy đi lên trước hai bước, sau đó nghe được hắn hướng về phía bóng tối, kêu một tiếng ——"Ngươi qua đây!"Chân mày Như Thương nhíu chặt, rất muốn nói hắn: "Ngươi điên rồi"?Nhưng suy nghĩ lại cô độc chứng không phải là người xung động, bất kể hắn làm chuyện gì cũng phải có lý do.
103 Cô độc chứng nói xong lần thứ hai, cũng không lên tiếng nữa, vẫn đứng tại chỗ kiên nhẫn chờ. Như Thương cũng không thúc giục, nàng biết, nhiều khi nên đợi thì phải đợi.
104 Thời điểm phạm nhân được đưa vào trong phòng, ngoại trừ quần áo trên người, thứ gì khác cũng không thể mang theo, đặc biệt là đồng hồ đeo tay các loại công cụ có khả năng kiểm tra thời gian, quan trọng nhất là hàng cấm.
105 "Ngươi suy nghĩ thế nào?" Cô độc chứng lại lên tiếng, lần này tiếng nói buông lỏng rất nhiều, khiến người nghe thật nhẹ nhõm. "Ta. . . . . . " Quỷ hài tử trong bóng tối dùng âm thanh rất quái dị nói ra một chữ "Ta".
106 Ngươi nói ai sợ chết!" Hài tử kia rõ ràng cho thấy nổi giận, kèm theo lời vừa nói còn gào thét một trận. Như Thương không biết làm sao, vội vàng lên tiếng:"Đủ! Ngươi cũng đừng có làm ra hành động này nữa! Một người đang sống rất tốt, động một chút liền y như sói rống to, ai chịu nổi?"Hai người không ai nhường ai, mỗi người một câu thật sôi nổi, cô độc chứng có chút nhức đầu, không thể không lên tiếng ngăn lại.
107 "Ngươi xem ngươi xem!" Như Thương dùng giọng nói nhẹ nhàng thoái mái, tận lực không để cho bản thân và cô độc chứng ngột ngạt, tránh cho quỷ hài tử sinh ra khẩn trương.
108 "Đã lựa chọn đồng hành, cần phải tin tưởng lẫn nhau. Cho dù ngươi không tin tưởng được nhưng ít ra cũng phải hiểu rõ tôn trọng. Ta không cho phép có người thương hại đồng bạn của ta, khi ngươi tổn thương nàng ta sẽ nói vậy, khi người khác thương tổn ngươi cũng giống như nhau.
109 Lần này, do quỷ hài tử ở trước dẫn đường đi về hướng cửa cầu thang. Hài tử hàng năm sinh hoạt ở trong bóng tối đã sớm thích ứng, đối với hắn mà nói, nơi này cùng dưới bầu trời rải đầy nắng chói không có gì khác biệt.
110 Hình dạng hắn điển hình như người Tây Dạ, chẳng qua đường nét trên mặt những người ở đây biểu hiện ra ngoài khoa trương rất nhiều. Nói thí dụ như hốc mắt trũng quá sâu, cái trán lại nhô ra, hai con mắt như lõm vào bên trong, không có lông mi, chỉ để lộ ra hai con ngươi.
111 "Về sau ta sẽ đi theo chủ nhân, chủ nhân muốn ta làm cái gì ta sẽ làm cái đó! Ta không sợ chết!"Bởi vì chân bị thương, lúc này còn phải khom xuống, trên mặt đất liền xuất hiện một vũng máu.
112 Cô độc chứng đi tới ngồi xuống bên cạnh nàng, nhìn nhìn nàng, nhỏ giọng hỏi:"Có phải ngươi thấy không thoải mái?"Như Thương không mở mắt, chỉ hỏi ngược lại:"Có phải sắc mặt trắng bệch hay không, nhìn vào giống như sắp chết?"Trong lời nói của nàng mang theo chút chế nhạo, nhưng sự thật đúng là như thế.
113 Cô độc chứng không lên tiếng, cũng không biết là có nghe được hay không. Nàng cũng không hỏi nhiều, nhưng lại nhìn về phía hài tử mở miệng nói:"Có vài thứ này nọ nhiều khi nhìn rất ngon miệng, nhưng lại có độc nha! Nói thí dụ như ta! Ngươi cảm thấy ta nhìn giống với loại người sẽ khoanh tay chịu trói sao? Cho nên, nếu quyết định muốn đứng chung một con đường, cần nhớ kỹ—— phải biết khi nào nên đánh, và khi nào không nên đánh!"Hai người bọn họ nói đến mức này, quỷ hài tử lại không hiểu việc đời nên nghe ra cũng có vài phần không thoải mái.
114 Thái độ vô cùng thành khẩn, Như Thương nghe hiểu được hắn chân tâm thật ý (thật lòng thật dạ), trong lòng cũng thật cao hứng. "Trước tiên nói một chút, về chuyện ngươi tại sao sợ máu hắn?" Nàng chỉ vào cô độc chứng hỏi: "Máu của hắn có thể lấy mạng người sao?"Vấn đề này khiến quỷ hài tử nghe xong có chút mờ mịt, không trả lời ngay, giống như là đang suy nghĩ.
115 Hài tử sau khi nghe lời này thật sự không hiểu, gãi gãi đầu hỏi nàng:"Ma quỷ ta hiểu, rất nhiều người đi vào cứ gọi ta như vậy. Nhưng cái gì gọi là nhi đồng?"Câu hỏi này cũng không nằm ngoài dự đoán, Như Thương chỉ vào hắn đáp:"Hài tử so với ngươi nhỏ hơn một chút gọi là nhi đồng.
116 Như Thương cảm thấy trong dạ dày bị đảo ngược, giống như có một thứ côn trùng ghê tởm đang không ngừng khuấy động ở bên trong. Muốn nôn, lại nôn không ra.
117 "Trước khi đi ra ngoài, ta còn có chuyện muốn xác định lại. " Là cô độc chứng lên tiếng, thật ngoài ý muốn, trong lời nói còn mang theo một chút do dự.
118 Như Thương cần phải nhìn thẳng vào vấn đề, nhưng trong lúc này rất khó giải thích được rõ ràng, liền chọn cái chính nói với hắn ——"Ta nói đều là tình hình thật tế, ngươi là thái tử Đông Thục Quốc, khi còn bé bị bắt trở thành con tin đưa đến cái nơi quỷ quái này.
119 Như Thương quay đầu nhìn, mở miệng nói:"Duỗi thẳng tay!"Quỷ Đồng hơi giật mình, hình như không phản ứng kịp. Nhưng vẫn nhanh chóng làm theo lời nàng, hai tay duỗi đều đưa tới trước mặt nàng.
120 "Nguồn nước!" Lời này là cô độc chứng nói, về phương diện này Quỷ Đồng hoàn toàn không biết gì thế giới ở bên ngoài, chờ hắn trả lời là không có khả năng.