161 Hơn nữa vận động sẽ càng thêm nguy kịch, làm không tốt sẽ. . . . . . Đáng tiếc, tình huống lại không cho phép nàng suy nghĩ nhiều. Giữa lúc đó, trong bóng tối bất chợt chớp lóe tia sáng như đá lửa, một đôi mắt Sói màu vàng sẫm hiện rõ ra ở dưới ánh trăng.
162 Cùng lúc đó, con Sói bị nàng túm được, từ dưới lực đạo của cổ tay mà bẹp dí bể nát, tiếp tục vung lên, đầu mình liền tách rời ra. Đối với loại Sói hung ác bất thình lình tấn công này, Tần Như Thương quả thật có chút giận.
163 Động tác nàng quá nhanh, có hai con Sói không kịp phản ứng, mặt đối mặt va chạm, rốt cuộc làm cho đầu cả hai đâm vào nhau bể nát. Như Thương kỳ quái tại sao những con Sói này lại phát lực ngoan độc như vậy, cẩn thận đi đến nhìn, thì thấy ánh mắt vốn vẫn là màu vàng sẫm lại đang bắt đầu nổi lên tia sáng màu xanh.
164 Cũng không quan tấm đến con Sói đang tru lên, phát ra nhiều tiếng kinh khủng khó nghe, hắn chỉ biết níu thật chặt sau gáy bọn chúng, tiếp theo tìm một gốc cây to từng con từng con ném tới, bọn chúng va chạm vào nhau mất mạng.
165 "Đừng lo lắng! Nhanh! Đem thuốc trong bình đỗ lên cho ta!"Quỷ Đồng kinh hoảng gật đầu run run tiếp nhận, làm theo lời Như Thương nói lấy bột thuốc ở bên trong cẩn thận đổ vào trên vết thương của nàng.
166 Nàng cũng không muốn nói nhiều, bây giờ không phải là lúc phổ biến kiến thức, Tần Như Thương nhìn nhìn về bốn phía, lại nín thở cẩn thận lắng nghe, đợi sau khi xác định không có những sinh vật khác lạ đến gần phương hướng bên này, mới thở phào nhẹ nhõm.
167 Quỷ Đồng gật đầu một cái——"Nhớ được !""Tốt! Ngươi đánh xe, chúng ta trở về thành Thục Đô! Ở ngoài thành đợi chủ nhân nhà ngươi, chờ hắn đi ra rồi cùng nhau nghĩ biện pháp.
168 Cô độc chứng không phải là người lỗ mãng, nếu như đối với nàng có hại, hắn tuyệt đối sẽ không cứ như vậy mà đến gặp nhau. "Sợ?" Hắn nghiêng đầu hỏi. Như Thương lắc đầu:"Không sợ! Nếu sợ ta đã sớm bỏ chạy, còn có thể đứng ở đây.
169 "Ngươi làm cái gì?""Ta phải tìm cách mang hắn ra ngoài!" Tần Như Thương đưa ra lý lẽ phù hợp: "Tiêu Phương hắn dù lợi hại thế nào cũng là người bình thường, làm sao có thể giống với các ngươi ra vào thành đang nhiễm dịch lại còn là chỗ không người! Nếu như hắn có chuyện không may xảy ra, ta vẫn còn sống hay không?"Mặt nàng bởi vì tức giận mà sung huyết đỏ bừng, cô độc chứng nói một câu "Tiêu Phương ở bên trong", hoàn toàn làm cho lửa giận từ đáy lòng nàng trào dâng lên.
170 Cô độc chứng cũng phát cáu, chẳng qua năng lực kiềm chế của hắn rõ ràng tốt hơn Như Thương, trừ bỏ rống to một tiếng, lời nói tiếp theo đã bình tĩnh lại giống như lúc ban đầu.
171 Nói được một nửa, hắn lại nhìn đến hướng Như Thương, giống như lời nói kế tiếp có chút tàn nhẫn. Như Thương hiểu ý tứ của hắn, khẽ lắc đầu, ý bảo tiếp tục nói hết.
172 Dĩ nhiên, đây cũng không phải là tuyệt đối. Vẫn còn có một số Thế Ngoại Cao Nhân có năng lực hiểu rõ đạo lý tuổi thọ, khiến cho sinh mạng có hạn của bản thân chế tạo thành kéo dài một chút.
173 Nhưng Quỷ Đồng không nhịn được nghi ngờ, nghiêng đầu mở miệng hỏi ——"Thầm Châu là cái gì?"Hai người không nói. Quỷ Đồng lại nói:"Tỷ tỷ muốn có được cái Thầm Châu đó?"Nàng không muốn tiếp tục thảo luận đề tài này thêm nữa, vì vậy chỉ vòng vo nói cho có lệ:"Tùy tiện tìm để xem mà thôi, Quỷ Đồng không cần hỏi nhiều.
174 Tất nhiên, nàng chưa bao giờ hoài nghi qua Hồi Tâm Đan thần bí, nhưng cũng không tin tưởng sẽ kỳ diệu đúng như dân gian đồn đãi. Nhưng khi thân thể nàng đang liên tục mắc bệnh, một khắc cũng không thể kéo dài, thì Tiêu Phương đưa vật này đến trước mặt nàng, điều này khiến cho Như Thương nảy sinh một loại ảo giác kỳ quái.
175 Loại thuốc này cả đời người chỉ có thể ăn một lần duy nhất, nếu như ăn vào lúc lâm nguy thì sẽ cứu được mạng sống. Một khi có cách giải khác, cũng phải ráng sức không cần dùng Hồi Tâm Đan.
176 Quỷ Đồng liên tục xua tay, giọng điệu hốt hoảng nói:"Không đúng không đúng! Tỷ tỷ làm sao có thể yếu ớt, Quỷ Đồng chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . . "Có rất nhiều lý lẽ Quỷ Đồng dùng lời nói không rõ ràng, lúc này quýnh lên cả khuôn mặt cũng sung huyết đỏ bừng.
177 Cô độc chứng lúc này cũng đi lên đứng lại, thấy Như Thương trầm tư không nói, liền chủ động lên tiếng, chỉ xuống phía dưới nói:"Ngươi xem! Ở dưới có một con sông.
178 Đâu chỉ có chút, mà phải là vô cùng. "Địa thế ở dưới Giáp Cốc hiểm ác, huống chi ở đây là rừng sâu núi thẳm, bên trong chắc chắn xảy ra rất nhiều chuyện không tưởng được!" Cô độc chứng tiếp tục nói: "Thân thể của ngươi tuy tốt hơn một chút, nhưng cũng không phải khôi phục hoàn toàn chứ?"Hắn nói đúng tình hình thật tế, Như Thương không thể không cúi đầu thừa nhận.
179 Quỷ Đồng đứng gần ở bên cạnh nghe cảm thấy chơi thật vui. Tiếng nói Như Thương vừa dứt, cô độc chứng liền tiếp thêm lời, hắn nói:"Những lý luận này chúng ta có thể nghĩ ra được, đương nhiên Dược Vương cũng không thể sơ suất.
180 Nếu như đã tìm hết đầu sông và cuối sông, cũng tìm kiếm khắp nơi đường lên Giáp Cốc nhưng cũng không tìm được Dược Vương, theo tính cách Tiêu Phương, hắn tuyệt đối sẽ không khẳng định đối phương chắc chắn vẫn còn ở trong Dược Vương Cốc.