141 Tiêu Phương tinh thông y lý, chuyện như vậy có lẽ cũng chỉ có hắn mới có khả năng đưa ra một giải thích hợp lý. (tinh thông y lý = hiểu biết lý thuyết y thuật)Quả nhiên, Tiêu Phương bôi xong thuốc mỡ chỗ cuối cùng, lại dùng vải bông trắng bọc lại toàn bộ đầu Quỷ Đồng, lúc này mới quay người đi đến chỗ chậu rửa mặt, rửa tay thật sạch, sau đó nói:"Đây là biểu hiện người hóa đá, phân loại chính xác thì xem như đây là một loại bệnh vô cùng nghiêm trọng.
142 Trong lời nói còn có chút uất ức, Tiêu Phương dừng lại, quay đầu nhìn nàng đồng thời nói:"Nghĩ cái gì đây? Ngươi cho rằng ta vì khuyên ngươi trở về Sơn Trang, cho nên mới cố ý đem bệnh Quỷ Đồng nói thật nghiêm trọng sao?" Hắn lắc đầu: "A Thương, ta không phải người như vậy.
143 Quỷ Đồng không đồng ý, liều mạng giãy giụa, nhưng tay Tiêu Phương giống như hai cái kìm sắt, nắm lấy thật chặt chẽ. Cuối cùng Quỷ Đồng cũng buông tha, không hiểu lẩm bẩm một tiếng:"Các ngươi thật là kỳ quái!"Đúng a! Như Thương cười khổ, đúng là thật kỳ quái!Đối với người cổ đại mà nói, ý nghĩ trong đầu nàng quả thật hết sức kỳ quái.
144 Lời nói, là lời chất vấn! Nhưng giọng nói Tiêu Phương vẫn thản nhiên nhẹ nhàng như cũ, giống như đang tự kể ra một câu chuyện không liên quan đến mình, cũng không cho phép người tránh né.
145 Không cùng bất luận kẻ nào nói lời tạm biệt, giống như chuyến đi Tây Dạ nguy hiểm này, từ trước tới nay cũng chưa từng có sự xuất hiện của hắn. Tiêu Phương cứ như vậy từng bước rời đi, thân hình phóng khoáng tự nhiên giẫm đạp trên đất cát, nhưng không để lại một chút dấu vết nào.
146 Thứ hai là hai người bọn họ cố ý muốn cho Quỷ Đồng có nhiều cơ hội để rèn luyện, cũng nhìn xem phong cảnh thế giới vô biên. Trước đây Như Thương có mua nón rơm đội đầu cho hắn, mang theo lụa mỏng che bụi trên mặt, nhằm để giấu đi khuôn mặt của Quỷ Đồng, không đến nỗi làm cho người ngoài khiếp sợ.
147 Lại là vấn đề này, thật ra Như Thương rất muốn đá qua một cước, sau đó hỏi hắn sao ngươi cũng nhiều chuyện như vậy!Nhưng lời nói đến bên khóe miệng, lại trở thành lời bày tỏ.
148 Khi cảm giác này chiếu ra một chút ở trong đầu Như Thương, nàng lập tức quay lại nhìn về phía Quỷ Đồng. Cùng lúc đó, phát hiện cô độc chứng cũng đang nhìn Quỷ Đồng.
149 Ngay sau đó ở trong đầu hiện ra hai chữ "Chiến loạn", nhưng lập tức liền bị Như Thương bác bỏ đi! (Chiến loạn = loạn lạc thời chiến tranh)Không thể nào, tuy rằng bọn họ vì không có thời gian, mấy ngày gần đây đều luôn đi vòng đường nhỏ cùng đường núi, cho nên cũng không gặp được người nào.
150 Lời này cũng không có mang đến cho cô độc chứng bao nhiêu rung động, hắn vẫn trừng mắt nhìn, tự mình nói ——"Vì nhu cầu tự bảo vệ mình, cũng vì bảo vệ lãnh thổ khác, làm như vậy cũng không có gì đáng trách.
151 Như Thương tìm hiểu không ra hắn là loại người gì, cũng chỉ có thể xem hắn là quái nhân (người lập dị), không muốn so đo. Bất quá trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu như cô độc chứng đi thật, một chuyến đi Tây Dạ này của nàng thật là uổng phí, bị thương cũng vô ích.
152 "Vậy cùng với thôn các ngươi có quan hệ gì?" Quỷ Đồng khó chịu ngột ngạt lên tiếng: "Thôn các ngươi cũng không có ngăn chặn a!""Có phải trong thôn cũng có người nhiễm dịch hay không?" Sắc mặt Như Thương nặng nề mà hỏi.
153 Ở trên đường đi hắn từng nói qua, bản thân chỉ cần dùng mũi ngửi một chút, là có thể biết được xung quanh có độc tồn tại hay không. Mọi người tìm thấy một căn nhà để ở lại thoạt nhìn tương đối sạch sẽ, sau khi thu xếp hai người thật tốt, cô độc chứng một khắc cũng không đợi, liền đi ra ngoài chuẩn bị cởi ngựa trở lại thành Thục Đô.
154 Khi Như Thương nói ra một câu cuối cùng, thì ánh mắt tự nhiên dần dần nguội lạnh. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ hiện ra một tia độc ác, trong nháy mắt cảm thấy hoàn toàn thay đổi thành một người khác.
155 Nhưng nàng nhớ rõ ràng móng tay của mình quả thật cắm vào xương Quỷ Đồng, mà hắn hiện giờ không có chuyện gì, vậy cũng chỉ có một khả năng, chính là năng lực lành vết thương của thân thể Quỷ Đồng rất mạnh, vả lại còn vượt xa hơn người bình thường rất nhiều.
156 Nàng chìm vào trong nước, muốn đem thứ gì đó cuốn lấy mắt cá chân mình gỡ bỏ đi, lại phát hiện chính là có rất nhiều con rắn vô cùng nhỏ. Có mấy chục con cùng nhau quấn lên nàng, thế nào cũng không chịu buông tha.
157 Hồi còn nhỏ, ông nội nói nàng lệ khí (hơi thở tàn ác) quá nặng, nếu sinh mạng người bên cạnh không đủ kiên định, rất có thể sẽ bị nàng mang đến tai hoạ.
158 Một câu đã vạch trần ra tâm tư thiếu niên, Quỷ Đồng cũng không giấu giếm, đành phải gật đầu một cái, xem như thừa nhận. Nàng than nhẹ, lại một lần nữa nói với thiếu niên này ——"Ta tin tưởng ngươi! Không phải tin tưởng ngươi có thể khống chế dục vọng của mình, mà tin tưởng ngươi xem ta là đồng bạn, là bằng hữu, cho nên coi như ngươi khống chế không nổi, cũng sẽ không ăn ta!"Mỗi một chữ trong lời nói của nàng, Quỷ Đồng đều nghe được rất rõ ràng.
159 Cái gì nàng cũng sợ, chẳng những không bảo vệ được mình, càng không bảo vệ được người thân. "Tỷ. . . . . . " Quỷ Đồng thấy nàng thật lâu không nói, muốn lên tiếng hỏi, Như Thương khoát tay, ngắt lời của hắn.
160 Nàng không muốn hỏi lại, đầu chỉ hơi chuyển phương hướng, sau đó đưa tai hướng về phía Tây trong sân nhỏ. Hình như là có tiếng bước chân rất nhẹ rất nhẹ, đang từng chút đi đến gần chỗ ở các nàng, âm thanh này vô cùng thứ tự, Như Thương nghe được xuất hiện không phải chỉ một người, nhưng mà nhấc chân hạ xuống đất, rồi lại chỉnh tề giống như một người.