121 Hắn chưa thấy qua mưa, từ trước đến nay cũng chưa từng thấy qua mưa. Cái thứ gì đó từ trên trời giáng xuống mang đến cho hắn kích thích quá mức mãnh liệt, lại thêm dáng vẻ lúc này của Như Thương, từng chút khiêu chiến với năng lực cực lớn tùy thời nảy sinh trong người hắn.
122 Lại nhìn về phía cô độc chứng, trong ánh mắt có chút mê ly, còn đang tràn ngập một chút chờ đợi. Trong lòng cô độc chứng bỗng nhiên "Lộp bộp", không tự giác bước chân lên phía trước, đồng thời đưa tay qua đón lấy cánh tay Như Thương.
123 Cánh cửa sổ này hắn nhìn rất nhiều năm, bắt đầu từ ngày đó hắn đã từng nghĩ muốn từ trong này đi ra ngoài, hiện tại hắn có thể trực tiếp làm theo nhảy xuống.
124 Bầu trời Tây Dạ trong nháy mắt mưa lớn hẳn lên, cùng với ánh sáng đỏ trong mắt Như Thương càng ngày càng đậm, thì mưa rơi lại càng lúc càng lớn. Lại thêm có gió, ngay cả cát vàng trên mặt đất trong Vương Cung đều biến thành bùn nhão, theo một hướng chảy đi xuống.
125 Thả xuống cánh tay suy yếu, mặc cho cô độc chứng cầm lấy vòng lên phía trước chạy đi. Tần Như Thương nằm ở phía sau lúc này không còn một chút hơi sức, cả người hoàn toàn dường như muốn tan rả, tứ chi chết lặng, ngột ngạt khó thở.
126 Đồng thời vào lúc này, bên ngoài cửa thành có một người đứng đối diện trong mắt ba người. Người này toàn thân áo trắng, mặc dù đã bị nước mưa làm ướt hết toàn bộ, nhưng vẫn không dính một hạt bụi nhỏ, thuần khiết thoát tục.
127 Nụ cười kia khắc sâu vào trong mắt của Quỷ Đồng, khiến cho hắn sinh ra một loại cảm giác thật không thoải mái. Hắn nhìn về phía cô độc chứng, thấy người kia cũng không có quá nhiều phản ứng, Như Thương duỗi tay, người lại tự nhiên đưa qua nép sát vào Tiêu Phương.
128 Hắn gật đầu, lòng thầm nói thì ra là Lạc Đà chân to, chạy quả thật rất nhanh. Nói vậy vị bạch y công tử tìm được hai con Lạc Đà này, tốn cũng không ít thời gian.
129 Ba người rất nhanh chạy sâu vào trong đại mạc, hai canh giờ liên tiếp không ngừng chạy về phía trước, khi quay đầu nhìn lại một tòa Vương thành Tây Dạ đã sớm biến mất ở trong cát vàng.
130 Thấy bộ dáng hắn như vậy, cô độc chứng hình như cũng đoán được phần nào. Vốn không muốn quan tâm tới những thứ này, nhưng dù sao Quỷ Đồng cũng không phải hài tử lớn lên ở hoàn cảnh bình thường, hắn sợ trong lòng hài tử này không hiểu, sẽ làm ra tổn hại đối với những người đi chung, không lên tiếng không được, liền nói:"Nếu đi chung một đường, coi như không phải bằng hữu, thì cũng là bạn cùng đường.
131 Tiêu Phương cũng không biết làm sao, từ trong cổ tay lấy ra một cái hộp vuông rất nhỏ, mở ra bên trong có vài cây ngân châm nho nhỏ tinh xảo. Tay nâng châm hạ xuống, thành công ngăn cản cơn ho của Như Thương.
132 Cô độc chứng nghe được lời nói trong lều vải nhún vai cười khổ, hắn nghe rõ ràng ba chữ "Cô độc chứng" là biệt hiệu nàng ban cho hắn. Mới nghe thì hết sức buồn cười, nhưng cẩn thận suy nghĩ, tổng kết lại cũng rất giống.
133 Tứ chi khẽ uốn cong, súc sinh bị đau lập tức liền ngã ập xuống. Từ lúc Quỷ Đồng ném ra cát chảy, đồng thời cũng thẳng người chạy đi như bay về phía trước.
134 Lời này nói ra rất nghiêm trọng, ngay cả Như Thương cũng có chút không quá nhẫn tâm, vẻ mặt cô độc chứng lại không chút thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng giữa không trung, hoàn toàn không có trọng tâm.
135 Cuối cùng phải ở trong sa mạc một đêm, Quỷ Đồng thấy Tiêu Phương chợp mắt, lặng lẽ đến gần bên cạnh, sau đó khẽ vận lực để bản thân tích trữ khí lực, đồng thời cũng đứng lên vặn vẹo uốn éo, làm cho bộ mặt thường ngày càng thêm quỷ dị.
136 Theo bản năng đưa mắt nhìn qua chỗ cô độc chứng, muốn cầu xin giúp đỡ từ nơi chủ nhân, nhưng lại thấy cô độc chứng đang ngửa mặt nhìn trời, giống như trong đại mạc chỉ có một mình hắn, cái gì cũng không để ý.
137 Tiêu Phương không nhiều lời nữa, Như Thương từ trong lều vải ló đầu ra nhìn về phía Quỷ Đồng, nháy mắt mấy cái, nói:"Ngươi còn không mau tạ ơn tiên sinh! Hắn nói có thể trị, thì nhất định là có thể trị! Quỷ Đồng, ngươi không phải hi vọng có một ngày cũng giống như chúng ta, có thể quang minh chính đại đi ở dưới ánh mặt trời sao?"Lời như vậy với Quỷ Đồng mà nói hấp dẫn rất lớn, hắn gần như là phản xạ có điều kiện đứng dậy chạy đi, nhìn về phía cô độc chứng.
138 Nhưng bây giờ rõ ràng không có điều kiện như vậy, vì thế hắn chủ động mở miệng, cùng Như Thương thương lượng ——"Hay là trước nên theo ta trở về có được hay không? Chuyện ngươi muốn làm không nóng lòng nhất thời được, dù sao cũng đợi nhiều năm như vậy, không cần thiết phải gấp gáp thực hiện.
139 Thời gian dài ăn chỉ một loại thức ăn, đã làm cho hắn đối với những thứ này rõ ràng có cảm giác không ngon miệng. Không phải bởi vì thứ kia ăn ngon, mà hắn căn bản không biết trên đời này còn có thứ khác.
140 Cũng may mọi người đều rất thích tiền, sau khi Tiêu Phương lấy ra thỏi bạc trắng đưa tới, những người đó cũng không nhiều lời nữa, chỉ chuyên tâm làm chuyện của mình.