201 Như Thương đã lui về phía sau ba bốn bước quát to một tiếng ——"Không hay!" Sau đó phản xạ có điều kiện hướng phía sau vội vàng chạy ra xa mấy thước. Cùng lúc nàng kêu to, cô độc chứng cũng thấy được những thứ bị Quỷ Đồng rút ra, lại là vô số con Nhện to bằng Hắc Quả Phụ đang phóng tới!Những thứ kia vừa ra khỏi đất, vậy mà liều mạng chạy trối chết cách xa phạm vi chỗ của cô độc chứng và Quỷ Đồng, trực tiếp chạy đuổi theo hướng Tần Như Thương.
202 Nhưng nàng thì không được! Như nàng đã nói, thân thể nàng chỉ là người bình thường, độc vật này với nàng mà nói là trí mạng. Tần Như Thương chạy thật nhanh, dường như là đang dùng hết tốc độ của bản năng để chạy trối chết.
203 Như Thương tìm xung quanh bốn phía vài lần, cũng không có phát hiện gì, không khỏi có chút tức giận. Đúng là ra quân bất lợi, bất lợi đến từng bước trở thành tai họa!"Quỷ Đồng!" Nàng lại kêu: "Họ Chử a!"Tên tuổi cô độc chứng đến nay nàng cũng không biết, cũng không có hỏi, bởi vì nàng cảm thấy đối phương và bản thân đều không nhất định cần biết.
204 Lúc đó lâm nguy, phản ứng đầu tiên của nàng chính là muốn bắt lấy một gốc cây nhỏ chút, có thể nắm giữ được hơn phân nữa thân cây để bảo vệ tánh mạng.
205 Thật ra nhìn vào tình huống trước mắt, bất luận giả thiết gì cũng không có tác dụng. Mặc kệ nơi đây rốt cuộc có bao nhiêu điều kỳ quái, khả năng bọn họ làm được, chính là chỉ có tiếp tục đi xuống dưới.
206 Có lẽ, đây là một hang động bị bỏ hoang, hoặc chính là mặt đất sụp đổ mà tự nhiên hình thành. Nàng không tiếp tục quan tâm đến nơi này nữa, mà ngẩng đầu thật cao, sau đó hướng lên phía trên cất giọng kêu to ——"Quỷ Đồng —— họ Chử a! Ta ở trong này!"Lần này không phải là gọi suông vô nghĩa, vì nàng thật sự nghe được phía trên có trận tiếng bước chân vội vã truyền đến, là hai người.
207 Như Thương không vội, kiên nhẫn đợi. Cũng không lâu lắm tiếng bước chân lại trở về, tiếp theo chợt có thứ gì đó bị người từ phía trên thả xuống theo một hướng tới đây.
208 Cô độc chứng đứng lên, rất cẩn thận đi đến một gốc cây cọ đen bên cạnh, đưa mũi lại gần một chút ngửi ngửi, rồi ngay lập tức lui ra sau mấy bước. Sau đó lại không lên tiếng, coi như tán thành lời nói Tần Như Thương.
209 Kể từ khi ở chung một chỗ với cô độc chứng, Như Thương cảm thấy hình như bản thân có một thói quen xấu rất không tốt, chính là tính ỷ lại. Nếu như ở trong kiếp sống mạo hiểm trước đây, gặp phải chuyện như vậy bản thân cũng phải đi giải quyết, có độc hay không cũng chỉ có thể tự mình đi phán đoán.
210 Lời này rất hưởng thụ, Như Thương đắc ý mà vỗ vỗ vai hắn, xem như báo cho biết là bản thân hoàn toàn tiếp nhận!Lần nữa chuẩn bị tiếp tục lên đường thì phát hiện phương hướng có điểm không rõ ràng.
211 Lời hắn tự nói tất cả đều lọt vào tai Như Thương, nghi ngờ trong lòng càng sâu. Lại nhìn qua cô độc chứng phát hiện hắn cũng không có phản ứng gì đặc biệt, vẫn im lặng đi tới phía trước, nhưng nàng thấy cô độc chứng đi nhanh hơn lúc nãy.
212 Như Thương đột nhiên nghĩ đến mấu chốt của một vấn đề cứ xoay quanh mãi trong lòng, phân tích suy nghĩ rõ ràng, rồi mới nhìn về phía cô độc chứng lên tiếng nói:"Ngươi.
213 Như Thương không lên tiếng, tự mình đi đến ngồi xuống bên cạnh cô độc chứng, suy nghĩ một chút, sau đó nói với hắn:"Tình huống như vậy thật ra thì cũng không có gì kỳ quái, ở quê quán của ta cũng có rất nhiều hiện tượng thế này, mọi người trông coi ở địa phương đó gọi là sườn núi kỳ quái! Nhưng mà vẫn có chút khác nhau, sườn núi kỳ quái quê nhà ta thoạt nhìn nơi đi lên dốc sẽ cảm giác là đi xuống, mà nơi đi xuống thì cảm giác chính là đi lên dốc.
214 Động tác vừa ra, hai người đều nhìn thẳng vào mắt nhau, Như Thương cười khanh khách, cô độc chứng cũng nhún vai một cái, coi như là phản ứng đối với phần ăn ý này.
215 Khi đi về phía trước chừng mười thước, cô độc chứng đều sẽ dùng chủy thủ vạch xuống trên tàng cây đánh dấu, để phòng ngừa lại đi lên trở lại. Cứ như vậy đi hơn hai canh giờ, Quỷ Đồng đột nhiên hô to một tiếng:"Đến chỗ bầy Nhện!"Vừa kêu lên, người cũng dẫn đầu chạy nhanh lên phía trước vài bước.
216 Quỷ Đồng gật đầu ——"Ân! Ta ngửi thấy được mùi vị của xác chết, là xác người!"Nghe được lời này, trong lòng Như Thương một hồi phiền muộn, cảm xúc biến hóa hiện lên trong nháy mắt có chút không hiểu, nhưng cũng không cần thiết để quan tâm đến.
217 "Thi thể của người, hẳn là người chết trước đây đang trên đường vào núi để tìm Dược Vương!"Đáp án hợp tình hợp lý, không cần phải nghi ngờ không cần thiết.
218 Như Thương trong lòng vui vẻ, mở miệng nói:"Có lẽ sắp đến đáy cốc rồi ! Nhiệt độ phía dưới vốn là thấp hơn so với đỉnh núi, lại còn có sông, sợ là một lát sẽ lạnh hơn.
219 Nàng vừa nói vừa tiếp tục suy nghĩ, rất nhanh liền bổ sung thêm:"Tựa như Tiêu Phương! Thật ra thì hắn cùng với Dược Vương cũng không khác nhau nhiều lắm, đều rất thần bí lại đều ở một nơi trong núi sâu, người bình thường không cách nào đi vào được.
220 "Ngươi và Tiêu Phương quen biết rất lâu?" Hắn lại mở miệng, nhưng không tiếp tục câu hỏi lúc nãy nữa, mà giống như là bắt đầu tán gẫu việc nhà. Như Thương than nhẹ một tiếng, sau đó gật gật đầu, nói:"Bốn năm.