241 Thầy cúng tế còn nói, hài tử, khắc tinh của ngươi sẽ đến đây! Cuối cùng có một ngày ngươi sẽ gặp được một người, nàng sẽ dẫn dắt tinh thần của ngươi, sẽ làm cho ngươi có được và gìn giữ tham vọng của ngươi, sẽ chi phối nguyên tắc của ngươi, thậm chí sẽ cùng ngươi ràng buộc cả đời.
242 Đường trở về vô cùng thuận lợi ngoài dự đoán, ngọn núi này tựa như là có linh tính, khi bọn hắn đạt được mục đích, tất cả mọi thứ làm trở ngại đường đi cũng không còn tồn tại nữa.
243 Hắn không dám đối mặt thi thể La Sính, cho nên giao nhiệm vụ gian khổ này cho nàng. Nhưng mà nàng thật sự rất muốn hỏi Tiêu Phương một chút, La Sính với hắn rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?Sư huynh sư muội, đây là một chuyện thật sự mờ ám cỡ nào.
244 Từ nhỏ đến lớn, cuối cùng là cuồng loạn mạnh mẽ không khống chế được. Vậy hẳn là dân chúng Thục Đô, Như Thương hiểu được, cho dù thiêu hủy xác, tình hình bệnh dịch cũng không thể nhanh chóng loại trừ.
245 Thiêu hủy thi thể La Sính, người ở bên trong có đúng thật sự là được cứu hay không, đáp án này còn phải đợi bao lâu đây?Đang suy nghĩ, chợt nghe trên đỉnh tường thành có tiếng người truyền đến, dường như đang gọi nàng.
246 Hiện nay toàn bộ người trong thành đều đại xá cải tử hồi sinh, dục vọng sinh tồn và hưng phấn là kích thích thần kinh của bọn họ nhất, nếu không thể nhanh chóng lấy được khống chế, sợ rằng rất nhanh sẽ phát sinh ra một cuộc đại loạn.
247 Lời của nàng làm cho hai người đồng thời trầm mặc, Như Thương tiếp tục nói:"Cho nên, tuy rằng tình hình bệnh dịch đã loại trừ, bọn họ vẫn không thể lập tức ra khỏi thành! Nhưng cũng không thể cứ đóng cửa như vậy, chúng ta phải làm cho bọn họ hiểu được, không phải là hiện nay không được ra khỏi thành, mà phải chờ một thời cơ tốt hơn đi về phía đông người giải thích rõ thành Thục Đô đã không còn ôn dịch, tất cả bọn họ đều đang khỏe mạnh! Còn có ——"Nàng nhìn cô độc chứng, nghiêm túc nói:"Nếu như Thái tử muốn hồi triều, thì dân chúng sẽ là một chỗ ủng hộ tốt nhất của ngươi.
248 Như Thương theo bản năng lấy tay để lên ngực, phiền muộn xuất hiện sống động giống như thật, mang theo cảm giác đau đớn. Nàng không nhìn cô độc chứng nữa, kiềm chế xuống một chút cảm xúc không hiểu, nhưng trong đầu lại vẫn đang không ngừng hủy bỏ những liên quan với hắn trước đây.
249 Vừa dứt lời, tiếng ồn ào phía dưới lại bùng lên, là dân chúng nhao nhao nghị luận ầm ĩ. Nhưng không lâu, rốt cuộc có người dẫn đầu quỳ xuống. Ngay sau đó dân chúng trải rộng kéo dài tất cả đều quỳ xuống đất, mặt hướng về phía chỗ cô độc chứng đứng, cúi người dập đầu bái lạy.
250 Móng tay Như Thương đã luyện thành thép, giống như có độ nóng chảy, khiến những thứ kim loại ở trước mặt nàng trở nên không chịu nổi một kích. Vừa cắt xong, người cũng rơi xuống đất.
251 Nàng gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Quỷ Đồng. Hài tử tiếp thu hoàn cảnh mới rất nhanh, một ít lý lẽ tình người trong thời gian ngắn, nhìn thấy đã có thể hiểu rồi.
252 Lại nói thành Thục Đô khi đó đang gặp đại dịch, căn bản là không thể có người ngoài đi vào. Tiêu Phương đến, trong thành nhất định sẽ tạo nên chấn động không nhỏ, nàng chỉ cần nhắc tới, dân chúng hẳn là có thể lập tức nghĩ đến muốn hỏi chính là người nào.
253 Nàng khẽ cười bản thân, dường như trong lúc vô tình đã nhiễm một chút ôn nhu của Tiêu Phương, đây không còn giống như Tần Như Thương nhanh nhẹn nữa, không tốt!Đang chuẩn bị đứng dậy trở về phòng, sau lưng lại có tiếng bước chân truyền đến, ầm ầm, đang chạy về phía nàng.
254 Chử, hắn đương nhiên biết Hoàng tộc Đông Thục họ Chử, hắn cũng luôn cho rằng bản thân họ Chử. Người Tây Dạ cũng không giấu diếm họ của hắn, nhưng lại chưa bao giờ nhắc đến tên hắn, cũng chưa từng đề cập Đông Thục Trung Nguyên rốt cuộc là có quan hệ như thế nào với hắn.
255 Hắn nghĩ, rất nhiều chuyện cũng phải cần thích ứng chứ?Giống như trên mười đầu móng tay đen như mực, khi còn bé, hắn dùng thời gian hai năm mới có thể để cho bản thân nhìn thấy chúng nó ở trong bóng tối không đến mức hoảng sợ.
256 Như Thương chú ý thấy vẻ mặt cô độc chứng khẽ nhúc nhích, mang theo chút chán ghét. Nàng lại đột nhiên cao hứng, dùng cánh tay đẩy hắn một cái, nhỏ giọng nói:"Được a! Hiện tại ít nhiều cũng có thể làm ra một chút biểu tình rồi! Trước kia ngươi chính là một bộ mặt gỗ, thần kinh tê liệt vô cảm!"Cô độc chứng đối với việc nàng hình dung cũng không để ý, chỉ dùng một cái liếc mắt để đáp lại, rồi tự mình im lặng suy nghĩ.
257 Hai người đồng thời đứng dậy đi ra ngoài, Quỷ Đồng đi theo phía sau, ánh mắt vẫn luôn không rời hai vị chủ nhân trước mặt. Hài tử hình như ý thức được có nguy hiểm đang đến, hắn nhìn rất chăm chú, nhằm để vào lúc quan trọng nhất thuận lợi làm ra bảo vệ hoặc phản kích.
258 Trong đám người cùng nhau phát ra một tiếng thét kinh hãi, thậm chí nữ nhân nhát gan nhắm chặt hai mắt. Bọn họ biết, hài tử này xong rồi!Nhưng mà sự việc sẽ luôn vào thời khắc mấu chốt phát sinh chuyển biến, ngay khi vị tướng lãnh cũng cho rằng hài tử hẳn phải chết không thể nghi ngờ mà phát ra từng trận cười ha hả, nhưng đột nhiên cảm thấy bên cạnh có bóng người chợt lóe, thanh đao kia cũng liền đuổi theo xông thẳng về hướng của mình.
259 Trước đó không quỳ lạy, là bởi vì còn chưa kịp đến thì đã bị xua đuổi khắp nơi, bây giờ người ta khai rõ thân phận sáng chói, là dân chúng, sẽ không có đạo lý không quỳ.
260 Mọi người trong lúc nhất thời không hiểu theo lời hắn "Người mang đến tai họa cho Đông Thục " rốt cuộc là ai. Là thái tử sao?Không đúng a! Hắn rõ ràng là người có lòng tốt giải trừ ôn dịch, là ân nhân cứu mạng! Đối với nghi ngờ của mọi người, nhị hoàng tử ngồi ở trên lưng ngựa vô cùng đắc ý, nhưng đồng thời lại cố ý làm ra một dáng vẻ vì dân chúng xin cứu giúp, thẳng thắng chỉ cô độc chứng nói:"Chính là hắn! Chính là hắn mang đến tai họa, làm cho Đông Thục ta đều bi tiêu diệt!""Ngươi nói bậy!" Đột nhiên có người hô to một tiếng, thanh âm cực lớn kinh hãi toàn thành, tức giận điên cuồng rống lên giống như loài Sói gào thét, khiến người nghe thấy không khỏi khẽ giật mình run rẩy.