221 Nàng trong lòng nhẩm tính, từ Thục Đô đến dưới chân núi là một ngày, dùng hết cả đêm đi lên đỉnh núi, sau đó xuống núi đi lạc lại trở về, vừa đúng thêm một ngày nữa.
222 Nàng đưa tay chỉ nước, rồi chỉ chỉ ngọn núi bên cạnh mới vừa xuống, nói:"Ta đang nhìn dòng nước này có phải bị người ngăn chảy hay không, giống như ngọn núi kia vậy, dùng loại phương pháp đặc biệt tạo thành hiện tượng giả, để cho chúng ta cảm thấy rõ ràng là đang đi lên, nhưng trên thực tế cái phương hướng này cũng là cuối sông.
223 Mình mới vừa rồi nói qua cái gì? ——người bị giết nhiều như vậy, trong núi này cũng không thể cất giấu xác chết, chúng ta sao có thể dễ dàng xuống đến đáy cốc.
224 Đường đi lên đầu sông vẫn còn rất dài, tuy rằng trăng sáng giữa bầu trời rọi chiếu xuống cảnh sắc rất đẹp, nhưng ai cũng không có tâm tư để mà ngắm cảnh.
225 Chuyện ở phía trước vẫn chưa có làm rõ ràng, bọn họ tình nguyện tin tưởng đây vẫn là một nữ nhân, là một người bình thường. Đối phó người có rất nhiều cách, nhưng nếu không phải là người, có thể làm sợ rằng cũng chỉ có một.
226 Cô độc chứng nắm lấy cổ tay Như Thương, rồi sau đó lôi kéo nàng men theo bờ sông tiếp tục đi về phía trước. Quỷ Đồng đi theo ở phía sau không nói chuyện nữa, nhưng cũng cảm thấy hết sức thú vị.
227 Nàng tiếp tục nói:"Chúng ta là đến tìm người, chứ không phải tới trộm mộ. Cũng là câu nói kia, nơi này rốt cuộc vẫn là nơi người sống ở, không phải là nghĩa địa, lấy đâu ra những chuyện kỳ lạ? Trừ phi thật sự giống như ngươi nói, năm ấy Dược Vương vì muốn đạt được mục đích nào đó, mà ở đây từng giết rất nhiều người.
228 Như Thương đột nhiên có một suy nghĩ kỳ quái, nàng cảm thấy, nếu như nữ tử trong nước thật không phải người sống, Quỷ Đồng đi qua đáng lẽ nàng nên lập tức chạy trốn mới đúng.
229 Rõ ràng chỉ kém một bước, nhưng lại giống như cách nhau dãy núi. Dần dần, Như Thương cảm thấy được tốc độ của nữ tử kia dường như là căn cứ theo tốc độ của bọn họ mà điều chỉnh, bọn họ nhanh, nàng cũng nhanh, bọn họ chậm, thì nàng cũng chậm lại theo.
230 Có được lý do này, cho nên khi Tần Như Thương nhìn thấy rõ ràng đóa hoa văn kia, thì sao có thể buông tha truy đuổi?Cô độc chứng có cảm giác bản thân đang từ đuổi theo người đã biến thành ngăn cản người, hắn muốn ngăn Tần Như Thương dừng lại, cách thức nàng chạy thật sự rất không bình thường.
231 Cho nên, câu hỏi của cô độc chứng khiến cho nàng cũng không có câu trả lời. "Bỏ đi. " Thấy nàng không nói, cô độc chứng khoát tay áo, tự động buông tha cho vấn đề kia.
232 Hắn một phen nói xong, giống như nhắc nhở Như Thương một vấn đề rất quan trọng. Đó chính là ——hoảng loạn!Nàng không phải là người hay rối loạn, thậm chí so với người bình thường nàng tỉnh táo và quả quyết mạnh hơn gấp mấy trăm lần.
233 Chỉ có địa phương tập hợp rất lạnh và rất nóng, mới khả năng ở cùng một chỗ như vậy. Hiện nay tuyết này xác nhận ý nghĩ của nàng là đúng, nhưng cũng làm cho vùng núi này càng thêm trở nên thần bí khó hiểu.
234 Mọi người đều đồng ý lời đề nghị này, nhưng Như Thương vừa đi tới bên cạnh mặt nước thì từ đáy lòng dâng lên một loại cảm giác thương tâm. Tại sao nàng càng ngày càng cảm thấy hy vọng tìm được Dược Vương hết sức mong manh a?Không tìm được Dược Vương thì không cứu được Tiêu Phương, nếu như không cứu được Tiêu Phương, vậy thì những chuyện nàng đã làm có ý nghĩa gì?Nàng nhìn về phía cô độc chứng, vẻ mặt hắn vẫn là không biểu cảm cứ thẳng hướng giữa sông mà đi tới.
235 Như Thương bắt được cánh tay trái, cô độc chứng bắt được bên chân trái, Quỷ Đồng thì chặt chẽ túm lấy phần eo của nàng. Tay vừa đưa lên, mọi người lập tức ý thức được đây căn bản không phải một người, hoặc là nói thật sự không phải là một người sống.
236 Gặp lại Tiêu Phương nàng phải nói như thế nào? Xem như toàn bộ chưa từng xảy ra, hay là cứ nói đứng như sự thật?Nếu nói đúng như sự thật, hắn sẽ rất thương tâm chứ?Như Thương trầm tư cũng không có hành động gì kế tiếp, cô độc chứng bên cạnh huých nàng một cái, sau đó liền vươn tay đem nữ thi xoay chuyển theo hướng nằm ngang.
237 Vừa nói vừa đem cái hộp xoay lại để nó đối diện trước mặt. Bên ngoài hộp là một chiếc khóa nhỏ rất tinh xảo, được làm bằng vàng ròng (vàng nguyên chất không pha), vô cùng quý giá.
238 "Cũng không hoàn toàn là nguyên nhân đó!" Cô độc chứng lên tiếng, sau đó chỉ vào quyển sách nói: "Ngươi xem chữ trong trang sách này còn có những tranh vẽ kia, cùng với chữ Dược trên bìa mặt rõ ràng là không giống, phải là hai người viết.
239 Hai người đối đáp ăn khớp từng câu từng chữ, Quỷ Đồng nghe vào tai trong, cũng không khỏi nhếch nhếch miệng, sau đó nói:"Ý các ngươi muốn nói là đốt cái này.
240 Cô độc chứng thấy nàng có hành động, cũng nhanh chóng đứng lên, tự mình nhận lấy thi thể từ trong tay của nàng, sau đó đem cuốn y thư trả lại cho nàng.