1 < cô="" gái="" nhỏ="" của="" giáo="" sư="" thời="">>
Ngôn Tiêu Băng nói:
"Bạn đã từng gặp một người như vậy chưa, chỉ cần nhìn một cái liền khắc cốt ghi tâm đến suốt đời.
2 Edit: Mộc Tử Đằng
←←←←←♥→→→→→
Lần nữa gặp lại nhau là trong một tình huống mà không ai nghĩ tới.
Cuối tháng 8 năm 2016, gần đến thời gian khai giảng.
3 Edit: Mộc Tử Đằng
←←←←←♥→→→→→
Đau đớn như dự đoán cũng không xảy ra nhưng lại ngửi được mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn bên chóp mũi.
Đinh Nhàn có chút hoảng hốt, khi mở mắt ra thứ đập ngay vào mắt là cơ ngực cứng rắn.
4 Edit: Mộc Tử Đằng
←←←←←♥→→→→→
Thời Dịch đứng dậy đi vào trong phòng ngủ lúc đi ra trên tay đã cầm một phong thư sau đó đưa nó cho cô.
Đinh Nhàn nhận lấy, năm ngón tay nắm thật chặt, trên phong thư rõ ràng có dấu vết để lại.
5 Edit: Mộc Tử Đằng
←←←←←♥→→→→→
"Tôi sẽ cố gắng. "
Đinh Nhàn nói: "Em sẽ chờ anh về ăn tối. "
"Không cần. " Thấy cô có chút mất mát, Thời Dịch lại bổ sung, nói: "Có thể tôi về sẽ rất khuya.
6 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Mộc Tử Đằng
Người đàn ông cũng đang cười, môi hơi câu lên lộ ra nụ cười nhạt, ánh mắt lóe lên ánh sáng như ánh mặt trời ấm áp nhìn về phía cô.
7
Edit: Mộc Tử Đằng
Cửa thư phòng không đóng, bên trong người đàn ông ngồi trước bàn đọc sách, tay đang lật trang sách.
Anh ngồi thẳng lưng, mày hơi chau lại, ánh đèn đọc sách màu trắng chiếu vào trên người anh làm tăng thêm vài phần lạnh lùng.
8
Edit: Mộc Tử Đằng
Tim đập rộn cả lên, ngay cả đầu ngón tay cũng nóng bỏng.
Cô mở tin nhắn ra.
[Anh Thời Dịch: Tôi phải đi công tác một tuần.
9
Edit: Mộc Tử Đằng
Anh đến gần dùng bút gõ đầu cô một cái: "Tiếp tục. "
Đinh Nhàn giương mắt nhìn về phía anh, hỏi nhỏ: "Anh Thời Dịch, vết sẹo trên lưng anh từ đâu mà có vậy?"
Thời Dịch không ngờ đến cô sẽ hỏi cái này, hơi sững sờ một chút.
10
Edit: Mộc Tử Đằng
"A! Đau quá!"
Trong lòng Thời Dịch căng thẳng, vội bước nhanh đến kiểm tra vết thương cho cô, mắt cá chân phải đã sưng lên một cục to, thấy thế mi tâm hơi nhăn lại: "Làm sao lại không cẩn thận như như vậy?"
"Đều tại anh.
11
Edit: Mộc Tử Đằng
Tay Đinh Nhàn hơi run rẩy, tim đập càng lúc càng nhanh, "Thình thịch, thình thịch. " dường như muốn lao ra khỏi lòng ngực.
Cô đè nén lại nội tâm đang khẩn trương của mình, đến gần hơn từng chút, từng chút một, ngay lúc đầu ngón tay chạm vào cổ áo anh thì điện thoại đột nhiên vang lên, cô giật mình, ngón tay xẹt qua cổ anh một cái, cái chạm này thật nóng bỏng khiến tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp, gò má giờ đây cũng đỏ ửng cả một mảng.
12
Edit: Mộc Tử Đằng
Thời Dịch hơi sửng sờ, nhẹ giọng nói: "Sao lại hỏi như vậy?"
Dưới ánh đèn phòng bệnh, ánh mắt Đinh Nhàn rõ ràng càng ngày càng sáng rực rỡ, cô nhìn anh chằm chằm, trong con người đang động có chút gì đó u buồn.
13
Edit: Mộc Tử Đằng
Ăn điểm tâm xong thì Đinh Nhàn trở về phòng, vào buổi sáng trí nhớ rất tốt nên cô lấy từ vựng tiếng anh ra bắt đầu học, mới học được mấy phút liền nghe thấy tiếng gõ cửa.
14
Edit: Mộc Tử Đằng
Chợt ánh đèn vụt tắt, ánh sáng đã biến mất hoàn toàn nhưng tiếng kêu thảm thiết kia vẫn còn vang lên không dứt như cũ, bóng tối bao quanh lấy cô, sự sợ hãi chiếm cứ nội tâm cô, cô đã mất hết đi sức lực nên toàn thân nhũn ra bất lực.
15
Edit: Mộc Tử Đằng
Cửa hàng bánh ngọt cách trường học không xa, đi chưa tới mấy phút đã đến nơi, lúc cô đi vào thì ông chủ cũng đang ở đó, không khỏi tiến lên chào hỏi: "Cô gái nhỏ, muốn mua gì?"
Đinh Nhàn đưa tờ hóa đơn cho ông ấy, "Con đến lấy bánh kem đã đặt lúc sáng.
16
Edit: Mộc Tử Đằng
Toàn thân nóng lên, không dám nhìn anh nữa, cô nhắm mắt lại rồi nhích gần thêm một chút, gần thêm chút nữa, dán môi mình lên môi anh, chính bản thân cô lúc này cũng trở nên luống cuống cả lên.
17
Edit: Mộc Tử Đằng
Đinh Nhàn hơi sững sờ một chút, không nghĩ đến điều mà anh quan tâm đầu tiên là vết thương trên mặt cô.
Thấy cô chậm chạp không trả lời, người đàn ông lại hỏi một lần nữa: "Ai đánh?"
Giang Ti Kỳ đưa tay chỉ Lưu mập: "Cô ta, giáo sư Thời, chính là cô ta đánh Đinh Nhàn.
18
Edit: Mộc Tử Đằng
"Tính từ 15 giờ ngày 18, động đất ở thành phố C đã gây tử vong 683 người, hơn 5960 người bị thương, hơn 1210 người bị chôn vùi, trong đó số người tử vong ở huyện A.
19
Edit: Mộc Tử Đằng
Đêm đó Đinh Nhàn cũng không biết mình ngủ thiếp đi lúc mấy giờ, cô ngủ rất không yên ổn chút nào, lúc ngủ còn giật mình tỉnh lại mấy lần, cô mơ thấy một đống thứ ngổn ngang, ngày hôm sau tỉnh lại mà người còn có chút lâng lâng.
20
Edit: Mộc Tử Đằng
Đến lầu một, Thời Dịch giảm tốc độ lại, theo bản năng nhìn ra cửa.
Đứng cách đó không xa là một bóng dáng mảnh mai, mặc váy ngắn xinh đẹp, đôi chân thon dài trắng như tuyết, nhìn vào vô cùng sáng chói.