141 Bên phía Đái Thược Hành thì không được thế, trong đội chỉ có hắn, Trần Tử Phong và Lăng Lạc Thần là tu vi cao, trong bốn người đội dự bị, ngoài Từ Tam Thạch đỡ một chút thì ba người kia nhìn mà thấy thương, ba người ấy cũng chính là một tổ ba người Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, Tiêu Tiêu.
142 - Cám ơn. Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói. Đái Thược Hành biết che giấu cảm xúc, chẳng lẽ hắn không biết học theo sao? Ít nhất lúc này hắn còn ở học viện, Đái Thược Hành và Đái Hoa Bân có muốn gây với hắn cũng không dám làm chuyện gì thiếu suy nghĩ.
143 Bờ hồ Hải Thần. Có hai bóng người trông có vẻ giống nhau đang đứng ở đó. - Thế nào rồi đại ca? Không có cơ hội ra tay sao?Đái Hoa Bân oán hận hỏi. Đái Thược Hành hừ lạnh một tiếng nói:- Tốt nhất đệ nên dẹp cái ý nghĩ này đi.
144 - Người bên ngoài nhìn vào thì tưởng phân chia nội ngoại viện cũng tức là phân chia thực lực, thậm chí còn thấy không công bằng với đệ tử ngoại viện nữa, bởi vì rất nhiều đệ tử và lão sư ưu tú đều vào nội viện.
145 - Trước khi chúng ta lên đường đã thông báo cho quân đội canh giữ Minh Đấu sơn mạch ở đế quốc Tinh La rồi, khi chúng ta đến bọn họ sẽ cung cấp cho chúng ta bản đồ và tin tình báo mới nhất.
146 Bối Bối thuận miệng đáp:- Vì ta khá lớn a!- Mắc ói. Từ Tam Thạch đột nhiên ưỡn ngực nói:- Ngươi đô con bằng bố sao?Bối Bối chợt đưa hai ngón trỏ và giữa lên trước mặt Từ Tam Thạch nói:- Tứ nhất, ta không thèm so lớn bé với lạc nhân.
147 Hoắc Vũ Hạo nghe xong không khỏi rùng mình một cái. Nếu một đội quân ngàn vạn người được trang bị Hồn Đạo Khí, cho dù đó là Hồn Đạo Khí cấp thấp đi chăng nữa, một khi phát động công kích thì đáng sợ đến mức nào?- Sư huynh, đệ vẫn không hiểu tại sao hiện giờ người thường vẫn chưa thể sử dụng Hồn Đạo Khí mà Đường Môn chúng ta vẫn suy sụp? Dù sao ám khí của Đường Môn vốn không cần dùng hồn lực mà?Bối Bối đang thử phi hành nghe thấy Hoắc Vũ Hạo hỏi thế liền thở dài trả lời:- Chỉ là thuận theo thời thế thôi, vì quân đội thường sử dụng nhất chỉ là cung tên bình thường còn những ám khí của Đường Môn rất đắt tiền, bình thường khách hàng của yếu của tông môn chúng ta là các môn phái hay gia tộc Hồn Sư, mà sau khi xuất hiện Hồn Đạo Khí, bọn họ đều chuyển sang dùng cái đấy cả.
148 Biên giới phía Tây đế quốc Tinh La. Dưới màn đêm, thời điểm mặt trời sắp hé mở báo hiệu một ngày mới bắt đầu và ánh trăng đã biến mất chính là lúc bầu trời đen tối nhất, thời điểm này nếu đưa bàn tay năm ngón ra trước mặt chưa chắc đã có thể nhìn được nữa.
149 - Chào Công Tước đại nhân. Vương Ngôn dẫn đầu cả đoàn lên tiếng chào, phía sau hắn là đệ tử nội viện, đệ tử ngoại viện đứng sau cùng, mọi người đều cùng lúc hành lễ chào Công Tước Bạch Hổ.
150 Đái Thược Hành và Mã Tiểu Đào đang trò chuyện cũng không phát hiện Hoắc Vũ Hạo ở bên cạnh hai tay đã cào sâu xuống đất. Chỉ có một người vợ? Hạn chế gần nữ sắc? Vậy còn mẹ hắn là gì? Sau khi nghe những lời kia, cừu hận đã khắc sâu vào lòng hắn lại tăng thêm vài phần.
151 Đôi mắt của Hoắc Vũ Hạo nhất thời liền lóe ra tia sáng màu tím ánh kim, kỹ năng tinh thần kết hợp giữa Tử Cực Ma Đồng và Linh Hồn Trùng Kích nháy mắt xuất hiện.
152 - Vũ Hạo. . . Đến lúc Vương Đông có phản ứng thì Hoắc Vũ Hạo đã biến mất rồi. Khi Vương Đông liên tưởng đến quang cảnh vụ nổ ban nãy liền đờ đẫn. Tình hình thay đổi qua nhanh nên mọi người không ai kịp phản ứng cả.
153 Huyền lão thấy thế cũng giao Hoắc Vũ Hạo cho Hoắc Vũ Hạo:- Nó không sao, tinh thần cạn kiệt nên cần nghỉ ngơi. Vương Đông căn bản lúc này không nghe thấy gì nữa, hắn cứ ôm chặt Hoắc Vũ Hạo mà khóc.
154 Vương Đông vốn đang dựa vào một cây đại thụ, còn Hoắc Vũ Hạo thì nằm gối đầu một cách thoải mái trên đùi hắn. Vừa thấy Hoắc Vũ Hạo tỉnh dậy, Vương Đông không đợi tên kia mở miệng đã ôm chằm lấy hắn:- Vũ Hạo, ngươi làm ta sợ muốn chết.
155 - Hiện giờ nói thất bại vẫn còn quá sớm. Mà nếu thua thì sao? Chúng ta có thể dùng nó để ma luyện bọn nhỏ đó, đấy cũng là một bước quan trọng rèn luyện cho chúng nó, nếu nhờ thế mà bọn nhỏ có thể trở thành một đời Sử Lai Khắc Thất Quái hoàn mỹ quật khởi cho học viện chúng ta thì tất cả đều đáng giá.
156 - Đặc quyền?Các đệ tử ngoại viện có chút kinh ngạc đồng thanh hỏi Vương Ngôn. Vương Ngôn gật đầu nói:- Ừ! Các ngươi đừng quên chúng ta là học viện đệ nhất đại lục chứ không phải chỉ riêng là quán quân của cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái.
157 Mỗi ngày tổng phí thu vào có thể lên đến hai trăm vạn kim hồn tệ, vị chi một tháng sáu ngàn vạn kim hồn tệ. Trừ bỏ chi phí duy trì trật tự và đầu tư, đế quốc vẫn còn hời một số tiền lớn.
158 Mười một bàn tay cùng vỗ mạnh xuống một cái, Bối Bối tiếp tục ngẩng đầu lên, nộ dạng lờ đờ uể oải đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt vô cùng kiên quyết.
159 Bối Bối liếc mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo đang hôn mê trên ghế sô pha khẽ nói:- Tiểu sư đệ thật sự rất giỏi. Lúc ấy tâm trạng của chúng ta đều bị vinh quang của Sử Lai Khắc ảnh hưởng nên hoàn toàn không có lo lắng căng thẳng mà cực kỳ phấn khích.
160 (*) tuyết gia là xì gà, ban nãy định để luôn nhưng về sau có chút không ổn nên thôi để theo tiếng Hán, câu thần chú ngày xưa giống bạn Áo Tư Tạp =))Mặc dù Hoắc Vũ Hạo chưa đến mười ba tuổi nhưng ban sáng dáng vẻ hắn đứng trên võ đài lại vô cùng cao lớn.