81 Nhưng để trở thành một chủ nhiệm thì tâm tính phải vững vàng, vì thế Đỗ chủ nhiệm lập tức khôi phục bình tĩnh, khuôn mặt nở nụ cười bất đắc dĩ. -Ta công nhận các ngươi thật sự rất tốt, có thể làm cho ta xấu mặt.
82 - Đúng vậy, đại sư huynh. Hoắc Vũ Hạo lập tức đồng ý, hắn cũng có quyết định của riêng mình. Sau khi nhìn thấy uy lực của Định Trang Hồn Đạo Khí hắn đã có hứng thú.
83 Đỗ Duy Luân rất hài lòng về thái độ của Hoắc Vũ Hạo, tay hắn nhấc lên rồi chiếc nhẫn Hồng Bảo Thạch trên ngón tay lóe sáng, sau đó một túi da xuất hiện.
84 Hoắc Vũ Hạo kiên cường lắc đầu nói:- Đệ tử không sợ. Thái độ của Phàm Vũ đã hoàn toàn chinh phục được Hoắc Vũ Hạo, hiện giờ một chút tiếc nuối vì không được trở thành đệ tử hạch tâm đã tan biến theo mây khói, lúc này Hoắc Vũ Hạo đã hoàn toàn thông suốt.
85 Lần này Hoắc Vũ Hạo không hạ thủ lưu tình nữa, song chưởng xanh như ngọc, Khống Hạc Cầm Long xuất hiện. Xoẹt một tiếng, cả người Vu Phong bị song chưởng này đánh vào mà lùi về sau chừng năm thước, lúc này cô bé không còn giữ thăng bằng được nữa, trực tiếp ngã xuống đất lăn tròn vài vòng.
86 Không ngờ cuối cùng Hoắc Vũ Hạo vẫn có thể đứng dậy, hơn nữa, hắn còn dùng giọng nói đã khàn khàn của mình nói rằng hắn không có thua. Giờ khắc này, các học viên khác vốn cứ tưởng thắng bại đã định, không ngờ cục diện lại thay đổi như thế, nhất thời tất cả đồng loạt dại ra, im lặng, trợn mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo, bọn họ không thể tưởng tượng nổi cái sức mạnh nào đã giúp hắn kiên trì bò dậy được sau đòn công kích kinh khủng kia của Vu Phong.
87 Đái Hoa Bân sửng sốt, hắn không ngờ Chu Y lại khủng bố đến thế, nhất thời ngẩn người không biết làm thế nào, Chu Y cũng không đợi hắn kịp phản ứng đã đi đến trước mặt hắn, đừng nghĩ Đái Hoa Bân trong ban Tân Sinh có thực lực mạnh mẽ, nhưng trước mặt Chu Y thì một chút sức để phản kháng cũng không có.
88 Phàm Vũ kéo một cái ghế dựa ra rồi ngồi xuống trước mặt Hoắc Vũ Hạo, nói:- Con là đệ tử đích truyền của ta, phương thức giảng dạy của ta so với các lão sư khác cũng bất đồng, thời gian học tập cũng hết sức gấp rút.
89 Bối Bối cười cười nói:- Mặc dù tiểu sư đệ vào học viện chưa được bao lâu, nhưng so với bạn cùng lứa thì hắn trầm ổn và siêng năng hơn nhiều. Tính cách hắn ôn hòa nhưng cũng rất quật cường.
90 Những lời lúc đầu Vương Đông nói, tất cả học viên đều hiểu cả, nhưng câu cuối cùng của lão lại không có ai hiểu cả, cái gì là lớp học thăng cấp?Vương Ngôn bình thản nói:- Mỗi lớn học là một đoàn thể, cả đoàn không thăng cấp thì đoàn viên thăng cấp được gì chứ? Thật ra kỳ kiểm ra thăng cấp lớp học là dành cho ta và Chu Y lão sư, chúng ta sẽ chọn ra ba đến bảy học viên để tham gia kỳ sát hạch đặc biệt này.
91 Nghe Thiên Mộng Băng Tằm nói thế Hoắc Vũ Hạo không khỏi nuốt nước miếng. - Thiên Mộng ca, thôi đừng nói nữa, không thôi chút lòng tin cỏn con của đệ bị ca đả kịch tan tành mất.
92 Mà quầng sáng trên người hắn cũng chậm rãi biến đổi, màu trắng từ từ hóa ánh kim, ánh kim đậm dần rồi chuyển hẳn sang màu vàng. Mà cái màu vàng này vẫn có ánh kim, màu sắc của nó rất đặc biệt, bất cứ Hồn Hoàn nào Hoắc Vũ Hạo từng thấy đều không thể so sánh được.
93 Còn kia, bề mặt tầng giáp có một cái gì đó có hình lục giác, lóe ra ánh sáng rực rỡ, trông hệt như một viên kim cương đang từ từ nhô lên vậy. Trên thân nó, ngay cạnh tầng giáp kia là sáu cái chân thon dài đầy mạnh mẽ.
94 - Rầm. Hoắc Vũ Hạo miễn cưỡng đứng lên rồi lại ngã phịch lún xuống đống tuyết bên cạnh, làm sao cũng không đứng dậy được nữa. Do cố gắng quá sức khiến thể lực của hắn khô cạn sạch sẽ nên giờ tay chân hắn bủn rủn, hết sức yếu ớt.
95 Thiên Mộng Băng Tằm gật đầu mạnh mẽ nói:- Chính xác, đúng là con người. Mặc dù trong hồn thú chúng ta cũng có những chủng tộc đặc biệt cường đại như chủng tộc của nàng, trời sinh đã có thực lực kinh người.
96 Sau khi nghe những lời của Thiên Mộng Băng Tằm xong, Băng Đế có chút do dự nói:- Ngươi nắm chắc chứ?Nếu như đã chọn thì tất nhiên nó phải cố gắng vì lựa chọn của mình rồi.
97 Hoắc Vũ Hạo mơ hồ nghe được tiếng thở dài của Băng Đế, ngay sau đó, hắn chợt cảm giác được một cỗ hàn ý cực mạnh khiến cho linh hồn và thân thể hắn như chết lặng.
98 Cái này đúng là băng hỏa lưỡng trọng thiên a! Nháy mắt trước còn giá rét rùng mình thế mà phút chốc sau lại nóng như lửa đốt. Máu huyết trong người hắn cứ phải luân phiên thay đổi theo nhiệt độ, lúc lạnh thì gần như đông cứng, lúc nóng thì tan chảy sôi trào, trên da mặt hắn đã lấm tấm những giọt máu đỏ tươi.
99 - Vũ Hạo, sau này. . . con phải giống như phụ thân của con. . . trở thành một. . . anh hùng cái thế. Có điều. . . mẫu thân. . . có lẽ. . . không thể nhìn thấy.
100 Một Hồn Hoàn lóe ra ánh sáng chói mắt từ dưới chân hắn bay lên, quầng sáng này hết sức kỳ lạ, cả vật thể màu đỏ như máu nhưng tỏa ra đầy khí chất cao quý, lạnh băng đầy uy nghiêm, phía ngoài của nó còn có bốn đường kim vân như ẩn như hiện.