381 Tiểu thiếp vào nhà chồng là bỏ tên cũ, đặt tên mới, chỉ riêng cách xưng hô này đủ thấy Đường lão thái quân nhìn Hồ Kiều Kiều bằng con mắt khác. Lâm Úc Hương thấy Hồ Kiều Kiều muốn đánh đàn, nhíu mày lại định ngăn cản, nhưng Đường lão thái quân đã nói trước, nàng đành thôi.
382 Nếu là nam tử khác thì không tiện vào hậu viện, nhưng Dương Thái Thần thì khác, một vì ông ta tuổi đã cao, trên sáu mươi rồi, hai thân là y sự, kỵ húy cũng ít, đi vào thỉnh an Đường lão thái quân trước rồi hỏi nguyên do.
383 Sáng sớm hôm sau Ngọc Nhi không cho tướng công thư sinh lười biếng nữa, kéo y ra khỏi chăn ấm, rửa ráy xong, vừa mở cửa ra, gió lạnh căm căm lùa vào phòng, Đường Kính Chi dù mặc rất dày, nhưng vẫn không kìm được rùng mình một cái.
384 - Không thể. Đường Kính Chi vội lên tiếng ngăn cản, đám quan lại giỏi nhất theo gió trở cờ, nếu để ba tên này hình thành thế lực thì y làm sao đối phó nổi:- Hoàng thượng, lúc này triều đình đang lúc rối ren bộn bề, cần phải lấy ổn định đại cục làm trọng, hoàng thượng nếu không có chút chứng cứ nào đã đầy một đại học sĩ vào ngục, các quan viên khác sẽ có cảm tưởng gì? Chỉ e lòng bách quan nguội lạnh, nhất là hai vị đại học sĩ còn lại, bọn họ liệu cho cho rằng hoàng thượng kỵ húy bọn họ quyền cao chức trọng nên muốn trừ khử? Khi đó bách quan hoang mang lo sợ, không tránh khỏi tiểu nhân thừa cơ lợi dụng.
385 Đường Kính Chi nói có lý, hoàng đế trẻ tạm thời bỏ ý định để Trình các lão hoàn hương, lòng bực bội phất tay bảo bọn họ lui ra, đột nhiên Đường Kính Chi lại nói:- Hoàng thượng, học sinh có chuyện muốn tấu.
386 Với thái giám mà nói, thân thể tàn khuyết vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng bọn họ, đồng thời cùng tuổi tác càng cao, tâm lý càng biến thái, bọn họ tuy sống trong hoàng cung, hầu hạ quý nhân, rất nhiều người nịnh nọt, nhưng địa vị thực chất cực kỳ đê tiện.
387 Trịnh Kiếm Thu lần này phụng lệnh tới Ni Lạc Thần là muốn nghe ngóng hoàng đế lệnh khâm sai ngừng nam hạ là do đâu, có bọn họ đều đoán khả năng có liên quan tới Đường Kính Chi, nhưng cũng không thể khẳng định là y đã nói gì với hoàng đế, kỳ thực Trịnh Kiếm Thu đã tới kinh thành mấy ngày rồi, tới mấy nhà quan gia có quan hệ không tệ với Trịnh gia, có vài suy đoán, về sau lại nghe hoàng đế gần đây thu một sĩ tử chân trắng tên Đường Kính Chi làm cận thần, cho nên mới đảo quanh cửa cung đợi y.
388 Đường Kính Chi về tới nhà thì gặp Ngọc Nhi ở sân, thấy y mặt lộ vẻ vui mừng chạy tới:- Tướng công, chàng làm thiếp lo chết thôi, đang định chàng chưa về sẽ tới đó tìm.
389 Đường Kính Chi khom lưng thi lễ:- Học sinh Đường Kính Chi bái kiến Tô đại nhân. - Ta hiện giờ là người mang tội, Đường cử nhân không cần khách khí. Tô Bác không cao, người khá béo, mặt tròn tròn như phật Di Lặc, có điều do thời gian qua bị nhốt trong đại lao, ăn ngủ không tốt nên sắc mặt hơi nhợt nhạt, ông ta cúi mình xuống nói:- Chủ ý của Đường cử nhân cứu mạng trăm người Tô gia, xin nhận của Tô mỗ một vái.
390 Đường Kính Chi làm bộ mặt khó xử:- Hoàng thượng, vốn học sinh có lòng tin phân hóa được hai nhà Trịnh Điền, nhưng hiện giờ có thế lực thứ ba xen vào, làm tình thế trở nên phức tạp.
391 Nếu là một vị hoàng đế nhìn xa trông rộng thì sẽ tính tới chuyện chục năm sau khi lương thực dự trữ dư dả, chứ không phải tiếc chuyện không thể sửa được, xem ra vị hoàng đế này tương lai cũng chỉ có thể làm vua hiền giống tiên đế, không phải là người có thể vực dậy vương triều đang đi xuống này:- Hoàng thượng, nếu người thấy có thể, không bằng sớm cho quan viên hộ bộ biết, đệ bọn họ soạn thảo ra phương án khả thi.
392 - Cha gia biết Đường cử nhân sắp nam hạ rồi, mời ngài một chén trước, chúc mã ngài đáo thành công. Tiêu Kiến thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Đường Kính Chi thì cười tủm tỉm nâng chén rượu lên:- Cám ơn lời tốt lành của công công.
393 - Hầy, dù sao chỉ là võ nhân múa đao lộng thương thôi mà, có gì mà không thể? Lát nữa cha gia sẽ bảo hắn tới chỗ ngài báo danh. Tiêu công công có tài đến mấy cũng không ngờ trên đời có chuyện trùng hợp như vậy, phất tay hào phóng nói:- Đường cử nhân yên tâm, cha gia sẽ răn đe bọn chúng, tuyệt đối nghe lệnh ngài, không được mảy may kháng lệnh.
394 "Ọe. . . "Một thiếu phụ váy đỏ đang nhoài người trên bàn đọc sách, đột nhiên thấy buồn nôn, vội vàng nghiêng đầu sang một bên nôn khan, nha hoàn bên cạnh thấy thế vội vàng chạy tới vỗ lưng nàng, phải một lúc lâu thấy thiếu phụ áo đỏ xua tay bảo mình dừng lại, mới lo lắng hỏi:- Nhị nãi nãi, người đã đỡ hơn chưa?- Ừ, đỡ hơn nhiều rồi.
395 . Tiếng xích sắt loảng xoảng, một thanh niên tuổi chừng 20, bạch sam trước ngực trái phái đều viết chữ "tù", bị năm tên binh sĩ hung tợn ấn xuống đất, dùng gông còng lại.
396 Đường Kính Chi đang ngồi trầm ngâm trước một đống tài liệu thì Ngọc Nhi từ ngoài đi vào, cởi áo khoác treo lên mắc:- Tướng công, thiếp đi hỏi những bách tính quanh đây, bọn họ đều nói Mạnh Tử Đức công minh chính trực, lật lại rất nhiều vụ án oan khuất, nhận cáo trạng không thu tiền, ngày nào cũng xử án tới tối mịt, ai ai cũng khen đó là vị Thanh Thiên đại nhân trăm năm hiếm có.
397 Mấy ngày hôm nay Tô Bác nhận hối lộ thả quan viên phạm án, chỉ e Hồ Hòe An là một trong số đó, Đỗ Lệnh Hà kiện Hồ Hòe An khiến ông ta phải vào ngục, giờ Mạnh Tử Đức bị giải lên kinh, Hồ Hòe An ắt không buông tha cho nàng.
398 . - Được. Tô Bác phất tay, thời đó nam nhân là chính, nữ nhân là phụ thuộc, vừa rồi ông ta nói thế chỉ là thuận miệng nói theo cách xử chí bình thường thôi, có xử phạt hay không không ảnh hưởng gì.
399 Đường Kính Chi thuận miệng nói mình là bằng hữu của Mạnh Tử Đức, nghe nói hắn gặp chuyện cho nên mới tới đây. - Thì ra ân công là bạn cũ của Mạnh đại ca.
400 Đường Kính Chi lấy thánh chi trong lòng ra, nói:- Tô đại nhân, học sinh chuyến này tới đây là muốn mượn một vị công công tới Tuyên thành tuyên đọc thánh chỉ, trước khi tới đây, học sinh đã bẩm với hoàng thượng rồi.