121 Khi xe lái được nửa đường, vừa lúc gặp phải xe cứu thương đang chạy tới, nhân viên cứu cấp chuyển Tô Lưu Cảnh vào trong xe, vừa tiến hành xử lý khẩn cấp, vừa lái trở về bệnh viện.
122 Tô Lưu Cảnh mơ thấy mình đang từ hội trường chạy đến, vậy mà vừa đi tới cửa, lại chợt nghe có người thét chói tai: "Cái khung bị đứt rồi!". Tô Lưu Cảnh cả kinh, vội muốn tránh đi, nhưng trong lúc hốt hoảng lại bị người nào đó không cẩn thận đẩy một cái, liền ngã sõng xoài trên mặt đất, sau đó nguyên một tấm biển quảng cáo tuyên truyền khổng lồ rơi xuống nặng nề đập lên.
123 "A!" Ngực bị gắt gao túm lấy, Tô Lưu Cảnh quẫn bách hô một tiếng, thân thể này lưu lại thật sự quá nhiều trí nhớ , chỉ cần anh nhẹ nhàng chạm vào đã trở nên vô lực, chẳng còn là chính mình nữa, nhưng cũng đau lòng nhiều hơn.
124 "Anh điên rồi!", Tô Lưu Cảnh ngây ngẩn cả người, không thể tin nói. Anh có biết mình đang nói cái gì không?Bàn tay Hình Hạo Xuyên khẽ vuốt ve cánh môi mềm mại nói: "Quyền lựa chọn là ở cô, hoặc rời khỏi Thương Thiên Kỳ hoặc là tiếp tục hoàn thành khế ước, chính cô quyết định đi.
125 Hình Hạo Xuyên nhìn chằm chằm vào Tô Lưu Cảnh, con ngươi chợt lóe, mỗi một hơi thở đều như đang kìm nén, giống như một con báo nguy hiểm đang ẩn mình vận sức chờ phát động, tùy thời bổ nhào cắn xé con mồi.
126 Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt cơ hồ có thể trông thấy những mạch máu trong suốt bên dưới, nước mắt nước mũi giàn giụa, vết thương trên trán còn quấn băng trắng bao quanh, thân hình mảnh khảnh ôm vào trong ngực gầy yếu nhẹ bẫng không có chút sức nặng gì, lòng của Hình Hạo Xuyên chợt thấy thương tiếc chua xót.
127 Hai người đàn ông sóng vai đi ra khỏi phòng bệnh, bầu không khí trở nên cứng ngắc lạnh đến mức khiến y tá bất chợt đi ngang qua cũng phải rùng mình. Ăn ý cùng đi đến chỗ cầu vượt bên ngoài bệnh viện, Thương Thiên Kỳ là người đầu tiên không kiềm chế được, mở miệng nói: "Nếu không thể cho cô ấy hạnh phúc, đừng gieo rắc cho cô ấy hi vọng nữa, được không? Cô ấy không hề kiên cường như vẻ bề ngoài đâu, thật ra thì nội tâm của cô ấy rất mềm mại, sẽ một mình len lén khóc, cũng sẽ một mình yên lặng gặm nhấm nỗi đau, xin tổng giám đốc Hình giơ cao đánh khẽ, buông tha cho cô ấy!".
128 Mấy ngày nay vẫn một mực ở trong phòng bệnh, đây là phòng bệnh cao cấp mà Thương Thiên Kỳ đặc biệt bố trí cho cô, không để cho cô bị ai đó quấy rầy, mà trong ba ngày này, Tô Lưu Cảnh vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng, cô biết Hình Hạo Xuyên hẳn không nói đùa.
129 "Tôi. . . Tôi. . . "Tô Lưu Cảnh ấp úng, không biết nên trả lời như thế nào. Ở trước mặt Tiếu Như Nghê, sự tồn tại của cô chẳng khác nào một tiểu Tam không thể lộ ra ngoài ánh sáng, rồi lại cố tình dâng mình tới cửa để tìm nhục nhã.
130 Sức khỏe vẫn còn chưa bình phục hẳn, Tô Lưu Cảnh ngồi ở trong góc, bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh lại đột nhiên phát hiện bản thân đang nằm ở trên giường, trên người còn đắp một tấm chăn mỏng.
131 Tô Lưu Cảnh nặng nề ngã xuống đất, cùi chỏ đau rát, không nhìn cũng biết chỗ kia thế nào cụng bị trầy xước, nhưng cái này cũng không coi là gì, càng làm cho cô khổ sở hơn chính là, Hình Hạo Xuyên thế nhưng lại nhẫn tâm đẩy cô ra, bởi vì đang ở trước mặt Tiếu Như Nghê, cho nên liền xua đuổicô như rác sao?Vậy anh cưỡng ép cô trở lại để làm gì? Hay là làm nhục cô thật sự thú vị như vậy sao?"Cô.
132 Cái gáy nặng nề đập vào cây cột sau lưng, Tô Lưu Cảnh chỉ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, mềm oặt trượt xuống, đầu quay mòng mòng, muốn ngất. "Lưu Cảnh!", dì Lưu thấy Tô Lưu Cảnh bị đập đầu, vội tới đỡ cô lên.
133 Nghiêm Hàn Dư ngừng tay, chăm chú nhìn vào mắt cô nói: "Ít nhất ở trước mặt tôi, thì không cần. Tôi là bác sĩ của em, ở trước mặt bác sĩ em có thể tùy ý nói ra suy nghĩ của mình, đau thì liền kêu đau, không cần phải chịu đựng, được không?", giọng điệu của anh rất nhạt, rất nhẹ giống như một người anh đang quan tâm đến em gái của mình.
134 Ban đêm Tô Lưu Cảnh nằm mơ, trong mộng có một ngọn núi lớn, nặng nề ép cô thật chặt, ngay cả hít thở cũng khó khăn, dường như có người đã len lén rút sạch không khí chung quanh, mặt khác lại có người cầm khăn bông chặn miệng của cô lại.
135 Thấy Tô Lưu Cảnh lộ vẻ hoảng sợ bài xích, nhích người về phía sau, Hình Hạo Xuyên đột nhiên cảm thấy thật phiền muộn: cô gái này, thế nhưng lại bài xích anh như vậy, cô có thể thân mật chung đụng với bất kỳ người đàn ông nào, duy chỉ bài xích sự hiện hữu của anh, thậm chí còn xem anh như ác mộng!Anh không biết vì sao trong lòng lại không thoải mái như thế, chỉ cần nhìn thấy cô và những người đàn ông khác ở cùng nhau, đã cảm thấy chướng mắt, nhưng buổi sáng hôm nay lại nhân nhượng để Nghiêm Hàn Dư ôm cô lên lầu.
136 Cằm bị anh cắn, Tô Lưu Cảnh đau nhói nhẹ giọng khẽ kêu lên một tiếng muốn tránh thoát, nhưng Hình Hạo Xuyên vẫn dùng sức cắn mạnh, để lại hai đạo dấu răng thật sâu , tựa hồ muốn tạo con dấu riêng trên người cô.
137 Cửa không biết đã khóa lại từ lúc nào, càng không biết từng món quần áo được cởi ra lúc nào, chỉ cảm thấy ngọn đèn lờ mờ đang tỏa ra ánh sáng dìu dịu hắt lên tường bóng dáng của hai người.
138 Tô Lưu Cảnh cảm giác mình ở trong giấc mộng, dường như ở đó có từng chùm pháo hoa nở rộ không ngừng lóe sáng trên bầu trời, sáng đến chói mắt, cảm giác cực hạn này cô chưa từng trải qua bao giờ, không kìm hãm được mà trầm mê, đắm chìm trong cơn mê dịu dàng hiếm có.
139 Tô Lưu Cảnh đứng ở trước toàn nhà R•K , nhìn thật lâu, lâu đến mức chân cũng bất giác tê dại, mới hít sâu một hơi lấy dũng khí đi vào. Kể từ buổi họp báo ngoài ý muốn ngày đó, cô vẫn chưa bước vào nơi này một bước.
140 Những dấu vết xanh xanh tím tím kia, vẫn kéo dài đến tận bên trong, mập mờ mà mới mẻ như vậy không cần suy nghĩ cũng biết nó được hình thành như thế nào.